Giờ đây, Cương Nhất lại đang cầm một chiếc CD của ca sĩ nào đó, hồi hộp đến mức tay run run, ấp úng nói vài câu với Vũ Tuệ.
Lý do thì vụng về, lặp đi lặp lại cả trăm lần, nhưng cuối cùng lại thành công đi cạnh Vũ Tuệ trên con đường lớn.
Thật nực cười!
Cậu ta nghĩ chỉ cần làm vậy là Tuệ Tuệ sẽ thích sao? Đến lời tỏ tình cũng không dám, cứ quanh co mãi. Nhìn lại bản thân mình một chút đi, có đủ tư cách chưa? Đã lớn đến thế rồi, chẳng lẽ không tự hiểu nổi?
Lương Bình cảm thấy gương mặt mình căng cứng, phải cố gắng lắm mới không để ghen tuông làm méo mó biểu cảm.
Cương Nhất lấy hết dũng khí mời Vũ Tuệ đi tiệm bánh ngọt uống nước. Thấy bộ dạng thất vọng của cậu ta, Vũ Tuệ mỉm cười nói:
“Xin lỗi nhé, chó nhà tớ trung thành quá mức, tính chiếm hữu cũng mạnh. Chỉ cần ngửi thấy trên người tớ có mùi của người khác, nó sẽ nổi giận. Nếu thấy tớ vì đi với người khác mà về trễ, chắc chắn nó sẽ giận đến mức bỏ cơm tối luôn.”
“Đàn chị trong nhà nuôi chó hả? Là giống gì vậy? Tớ, tớ siêu thích chó luôn!”
“À, giống gì à...” Vũ Tuệ hơi nghiêng đầu: “Ngoài thì trông soái khí, trước mặt người ngoài thì điềm tĩnh, lịch sự, nhưng mà cắn thì rất đau. Thông minh, trung thành, dính người, còn biết giả vờ ngoan nữa, đây rốt cuộc là giống gì nhỉ?”
“Ơ, là... là Becgie à?” Nghe thôi đã thấy ngầu rồi! Giống mấy con cảnh khuyển huấn luyện trong quân đội ấy, đúng chuẩn phong cách đàn chị nên nuôi.
“Becgie? Chó săn à? Ha, chắc cũng coi như thế đi.” Vũ Tuệ khẽ cười.
Sau khi tách khỏi Cương Nhất ở ngã tư, Vũ Tuệ chẳng cần nghĩ cũng biết, trong lòng cái "bạn cùng bàn giỏi che giấu" kia chắc chắn đang rung chuyển như động đất, ngọn lửa ghen tức bùng nổ dữ dội.
Cũng thú vị thật, nhưng mà nếu thật sự tức đến bỏ bữa tối thì cũng hơi quá rồi nha. Thế nên...
Vũ Tuệ dừng bước, ôm bụng ngồi xổm xuống, cả cặp sách cũng đặt bừa xuống đất. Trong lòng đếm thầm số, mới tới số tám thì trên đầu đã vang lên giọng điệu lạnh nhạt của Lương Bình, cứ như thể chỉ tình cờ đi ngang qua thôi:
“Làm sao thế?”
Vũ Tuệ ngẩng lên, ánh mắt men theo đôi chân dài nhìn lên, cuối cùng dừng lại ở khuôn mặt cậu, nở nụ cười yếu ớt:
“Lớp trưởng, tớ không sao đâu, chỉ là dạ dày hơi đau thôi. Có thể dìu tớ qua bên kia ngồi một lát không?”
Lương Bình liền đỡ cô dậy, đi về phía ghế dài cạnh máy bán nước tự động. Vũ Tuệ giả bộ chân mềm, khẽ nghiêng về phía cậu. Trong nháy mắt, cô cảm giác rõ cơ bắp cậu căng lên, tim đập nhanh, hô hấp trở nên ngắn.
“Xin lỗi nhé, đầu tớ hơi choáng.”
“Cậu tốt nhất đi bệnh viện ngay đi.” Giọng cậu lạnh hơn hẳn.
“Không cần đâu, ngồi nghỉ chút là ổn thôi.” Vũ Tuệ dịu dàng từ chối, giọng lại càng khó mà cãi lại.
Bề ngoài, họ chỉ là hai người bạn học bình thường, Lương Bình vốn chẳng mấy khi thân thiết với ai, còn Vũ Tuệ thì luôn dịu dàng, hòa nhã, nhưng cũng không phải kiểu chủ động hay quá nhiệt tình. Thế nên chẳng ai có thể ngờ, giữa hai người vốn trông như chẳng hề liên quan ấy, lại lặng lẽ giấu kín một mối tình cảm khác.
Vũ Tuệ nói “ngồi nghỉ một chút” thì thật sự chỉ ngồi ba phút rồi đứng lên, cười bảo mình ổn rồi. Trước khi đi, cô còn mua cho Lương Bình một lon nước trái cây ở máy bán hàng, coi như lễ cảm ơn vì đã ngồi bên cạnh mình ba phút.