Chương 1

Lương Bình đã dõi theo Vũ Tuệ từ rất lâu.

Từ ngày cô chuyển đến ngôi trường này, cậu vẫn luôn ngồi ở hàng ghế cuối, lặng lẽ theo dõi dáng người mảnh mai ngồi ở bàn đầu, cạnh cửa sổ.

Gió thoảng qua, làm những lọn tóc đen dài hơi xoăn của cô khẽ rung rinh, như nhảy múa theo một giai điệu vô hình. Tay chống cằm, đôi mắt mơ màng hướng ra xa, như lạc vào một thế giới riêng mà chẳng ai có thể chạm tới. Mỗi khi khóe môi cô khẽ nhếch, nụ cười trong trẻo ấy khiến trái tim người đối diện rung lên một nhịp.Lương Bình không sao kiềm chế nổi, chỉ biết lặng lẽ bị cuốn đi, ngày qua ngày biến thành kẻ si mê mù quáng, quên cả lối về.

Mỗi khi tan học, cậu thường ngồi ở ghế đá đợi Vũ Tuệ kết thúc hoạt động câu lạc bộ.

Trong ánh hoàng hôn dịu dàng, cậu lặng lẽ theo sau và cùng cô lên chuyến xe điện quen thuộc. Đi hết ba trạm, cô sẽ xuống xe ghé vào một tiệm bánh nhỏ, mua một chiếc bánh đậu đỏ nóng hổi, rồi lại tiếp tục lên xe, đi thêm hai trạm nữa mới về đến nhà.

Đó là một ngôi nhà hai tầng, nơi ấy có một chú mèo Ragdoll đang chờ đợi. Mỗi khi cửa mở, nó sẽ lao ra quấn lấy chân chủ nhân, kêu meo meo nũng nịu. Vũ Tuệ thường cúi xuống ôm lấy nó, khẽ vỗ về cho đến khi chú mèo an tâm cuộn tròn trong vòng tay.

Mỗi lần chứng kiến cảnh ấy, lòng ghen tỵ trong Lương Bình lại dâng trào, khiến gương mặt cậu méo mó, vặn vẹo.

Sau đó, cậu thường ngẩn ngơ đứng trước cửa nhà cô rất lâu, có khi đến tận khuya, có khi chờ đến khi ánh đèn phòng ngủ tắt hẳn mới chịu rời đi.

Cậu ẩn mình trong con hẻm tối om đối diện, dáng vẻ vừa tội nghiệp vừa buồn cười, chẳng khác nào một con mèo hoang lạc lối, thậm chí đôi lúc còn trông như một kẻ theo dõi bệnh hoạn.

Cậu hiểu rõ, nếu một ngày nào đó bị phát hiện, Vũ Tuệ nhất định sẽ chán ghét, sợ hãi mà tránh xa. Nhưng trong tưởng tượng méo mó của cậu, ngay cả dáng vẻ sợ hãi ấy, chắc hẳn cũng đáng yêu đến mê mẩn.

...

Đêm khuya trở về nhà, mẹ cậu dịu dàng hỏi:

“Hôm nay lại ở thư viện đến muộn thế à? Có mệt lắm không con?”

“Không sao đâu ạ.” Cậu đáp khẽ rồi bước vội lên lầu.

“Đã ăn tối chưa? Có đói không? Nếu đói, mẹ làm chút đồ ăn khuya nhé.”

Cánh cửa phòng khép lại, ngăn cản giọng nói ân cần của mẹ ở bên ngoài, cậu đặt cặp sách xuống bàn, chậm rãi bước vào phòng tắm.

Trong gương là gương mặt còn non trẻ, đôi mắt sau lớp kính mang vẻ ôn hòa, dễ gần.

Trên người là bộ đồng phục phẳng phiu, áo sơ mi trắng tinh, từng chiếc nút được cài chỉnh tề. Trên cổ tay là chuỗi Phật châu màu nâu nhạt, dưới làn nước khẽ ánh lên một tia sáng mờ dịu.

Đó là hình tượng của một học sinh gương mẫu.

Trong mắt thầy cô, cha mẹ và bạn bè, cậu là hội trưởng câu lạc bộ cờ tướng trường Lĩnh Tây, một thiếu niên ưu tú, khiêm nhường.

Thế nhưng, ẩn sau tất cả những lớp vỏ sáng sủa, chuẩn mực ấy lại là một con dã thú đang chờ chực xé toang cái kén của mình.