Thẩm Nghi Điềm không nghĩ nhiều nữa, tranh thủ lúc vắng khách, cô lấy lại tinh thần, gửi tin nhắn WeChat cho bác sĩ Chu Hiên: "Chào bác sĩ Chu, em là người sáng nay nhổ răng khôn. Cho em hỏi, vị bác sĩ sau đó đã nhổ răng cho em tên là gì ạ? Cảm ơn bác sĩ."
Mặc dù hỏi một bác sĩ xin thông tin liên lạc của một bác sĩ khác có vẻ hơi "đánh đồn có địch", nhưng cô không còn cách nào khác, cô chỉ muốn đảm bảo mình khám bệnh được suôn sẻ.
May mà bác sĩ Chu Hiên dường như không bận tâm, cô nhanh chóng nhận được phản hồi:
"Chào cô, hôm nay thật ngại quá."
"Vị sau đó đến giúp là thầy Tạ Cảnh Hòa của chúng tôi. Lịch khám của anh ấy chắc đã kín hết rồi, nhưng anh ấy đã đồng ý cắt chỉ cho cô, chắc sẽ đồng ý thêm lịch khám. Để tôi lát nữa hỏi anh ấy giúp cô."
"Anh ấy là thầy Tạ à?" Thẩm Nghi Điềm không khỏi ngạc nhiên: "Trông anh ấy còn rất trẻ."
Người được bác sĩ gọi là "thầy" thì thường phải có chút tuổi, cô cứ tưởng bác sĩ Chu gọi đến là một bác sĩ trẻ tuổi, kinh nghiệm còn non, không ngờ người ta không phải nhỏ tuổi, mà là biết cách giữ gìn nhan sắc?
Chu Hiên giải đáp thắc mắc của cô: "Thầy Tạ là chuyên gia trẻ tuổi nhất bệnh viện chúng tôi…"
Thẩm Nghi Điềm hiểu ra, ngành nghề nào cũng có những thiên tài như vậy.
Cô nhắn lại lời cảm ơn, cảm giác choáng váng ngày càng nghiêm trọng, lại gục xuống quầy thu ngân, không biết từ lúc nào đã nhắm mắt lại.
Trước khi ngủ thϊếp đi, cô nghĩ, dù sao có tiếng chuông gió, có khách vào là cô sẽ tỉnh kịp.
Nhưng Thẩm Nghi Điềm vẫn quá tự tin vào bản thân. Cô không những không nghe thấy tiếng chuông gió, mà điện thoại kêu mấy lần cũng hoàn toàn không hay biết. Cuối cùng, chính Bùi Vũ tan làm về đến nơi đã đánh thức cô dậy: "Thẩm Nghi Điềm, cậu làm tớ sợ chết khϊếp! Gọi điện thoại mãi không ai nghe máy! Gọi mãi không dậy, suýt nữa tớ đã gọi xe cấp cứu rồi!"
Cô lơ mơ, nhìn cô bạn thân mười mấy năm, ngẩn ra một lúc lâu mới nhớ ra cô ấy là ai, rồi mới nhớ ra mình đang ở đâu, lúc nào.
"Trời ơi, mặt cậu sưng hết rồi!" Bùi Bùi nhìn thấy mặt cô thì đỡ cô đứng dậy, chạm vào tay cô, lại một tiếng kêu kinh ngạc: "Sao mà nóng thế này!"
Cô ấy áp mu bàn tay lên trán Thẩm Nghi Điềm, vẻ mặt lộ rõ vẻ lo lắng: "Cậu bị sốt rồi, tớ đưa cậu đi bệnh viện."
Bùi Vũ mặc một bộ đồ công sở chỉnh tề, trên người còn vương chút hơi lạnh của tiết trời đầu thu bên ngoài, nhưng Thẩm Nghi Điềm lại cảm thấy rất ấm áp.