Chương 8

Cô miên man suy nghĩ, vô thức phác họa hình dáng của anh trong tâm trí.

Những sợi tóc mai trên trán, những ngón tay thon dài, xương khớp rõ ràng, cái bóng của hàng mi rủ xuống.

Cô nhớ lại cái nhìn của anh khi cô níu lấy vạt áo blouse trắng của anh.

Cánh cửa kính lại được đẩy ra, tiếng chuông gió vang lên lanh lảnh.

Thân thể Thẩm Nghi Điềm nặng trĩu, cử động một chút cũng khó khăn. Cô chú ý đến động tĩnh, vốn định chờ khách chọn xong rồi thanh toán là được, không ngờ vị khách này lại chầm chậm đi đi lại lại trong tiệm, mãi vẫn chưa chọn được.

Cô cố gượng đứng dậy, chuẩn bị giới thiệu cho vị khách đang do dự. Thẩm Nghi Điềm rất yêu thích đồ ngọt, bình thường nếu có khách không biết mua gì, cô đều sẽ dựa vào khẩu vị của mỗi người mà đưa ra lời khuyên.

Khoảnh khắc cô vịn quầy ngồi dậy, trước mắt có một thoáng mờ ảo.

Vừa nãy cô đang nghĩ về hình dáng của vị bác sĩ trẻ tuổi, ngẩng đầu nhìn thấy bóng dáng của vị khách ngược sáng hoàng hôn, cô lại có một khoảnh khắc lầm tưởng rằng anh đã bước vào.

Cô đứng dậy, nhắm mắt, rồi từ từ mở ra. Trước mặt cô là một người đàn ông vô cùng tuấn tú.

Chính xác hơn, là một người đàn ông tuấn tú, nhưng có chút kỳ lạ.

Dùng từ tuấn tú để miêu tả, là vì khí chất của anh rất thanh lịch, khoác chiếc áo khoác đen, rõ ràng còn rất trẻ, nhưng lại khác hẳn so với những nam sinh viên đại học kia, toát lên vẻ trầm ổn và tao nhã mà những người mới ngoài hai mươi không có được.

Thẩm Nghi Điềm nhìn bàn tay anh vươn về phía tủ kính, trắng nõn, thon dài và khớp xương rõ ràng, cô nghĩ thầm, có lẽ anh là một nghệ sĩ dương cầm?

"Bánh bí đỏ hạt dẻ là món đặc biệt theo mùa thu đông của tiệm." Thẩm Nghi Điềm thấy chiếc bánh anh định lấy thì lên tiếng: "Vị ngọt nhẹ, không quá ngấy, các bạn nam thường thích món này."

Người đàn ông nghe thấy tiếng nói, ngón tay khựng lại, nhanh chóng rụt về, quay người lại thấy cô gái.

Ánh mắt anh dừng lại trên khuôn mặt cô không lâu, nhưng lại khiến người ta có cảm giác anh đang chăm chú nhìn cô.

Một tia khác lạ khó nhận ra lóe lên trong con ngươi đen như mực, rồi anh bỏ đi.

Lại không mua gì cả.

Thẩm Nghi Điềm lại gục xuống quầy thu ngân.

Cô thấy người đàn ông này kỳ lạ chính là vì anh đã đến tiệm mấy lần rồi. Mỗi lần đều nhìn chằm chằm vào đủ loại đồ ngọt rất lâu, giống hệt như đang ngắm nghía các tác phẩm nghệ thuật ở triển lãm, nhưng chưa bao giờ mua một lần nào.