Chương 5

Giống như người rơi xuống biển, vớ được cái gì cũng sẽ hy vọng đó là một tấm ván nổi.

Khi thao tác, anh ở rất gần cô. Không có tấm chắn che mặt, Thẩm Nghi Điềm bất giác nhìn chằm chằm vào mắt anh, dường như làm vậy có thể dời đi sự chú ý, không nghĩ đến cảm giác trong miệng nữa.

Dưới ánh đèn không bóng, con ngươi anh đen như mực, mắt phượng, hàng mi rất dài, càng làm nổi bật đôi mắt điềm tĩnh, vững vàng. Bàn tay thon dài, khớp xương rõ ràng trong đôi găng tay y tế thỉnh thoảng lướt vào tầm mắt cô… Cứ nhìn mãi, đầu óc cô dần trống rỗng, quên cả sợ hãi, cũng không khóc nữa.

Quả nhiên, nhan sắc ít nhiều cũng có tác dụng an ủi tâm lý.

Huống hồ, trông anh còn điềm tĩnh và tự tin đến vậy.

Bàn tay của người đàn ông cũng vững vàng như ánh mắt của anh. Những dụng cụ đáng sợ kia vào tay anh như những con thú nhỏ được thuần hóa, món nào món nấy đều trở nên ngoan ngoãn lạ thường.

Từng mảnh răng vỡ vụn được anh gắp ra, khoang miệng cô đã tê dại từ lâu. Không biết qua bao lâu, Thẩm Nghi Điềm bỗng nghe anh nói: "Nhổ xong rồi, vết thương khá lớn, phải khâu cho cô hai mũi."

Có lẽ nhớ lại cảnh tượng cô khóc thảm thương lúc nãy, anh lại bồi thêm một câu: "Tôi sẽ cố gắng làm nhẹ tay nhất có thể."

Chu Hiên dường như muốn cứu vãn tình hình: "Hay để em khâu cho, bên kia vẫn đang đợi thầy."

Thẩm Nghi Điềm nghe vậy thì mắt trợn tròn.

Bây giờ chỉ có vị bác sĩ này mới khiến cô có chút cảm giác an toàn, còn bác sĩ Chu đẹp trai… cô thật sự sợ rồi.

"Không sao." Anh bình thản nói.

Như thể nghe được tiếng lòng của cô, anh vẫn tự mình cầm kim lên.

Là anh tự tay khâu, Thẩm Nghi Điềm thở phào nhẹ nhõm.

Anh khâu xong, dặn dò những điều cần lưu ý, bảo cô bảy ngày sau quay lại cắt chỉ. Từ đầu đến cuối, anh đều giữ thái độ bình tĩnh và nhanh gọn.

Làm xong tất cả, anh mới đứng dậy định rời đi.

Thẩm Nghi Điềm nhanh tay túm lấy một góc vạt áo blouse của anh, miệng vẫn còn ngậm bông gòn, giọng vừa lí nhí vừa đáng thương hỏi: "Anh cắt chỉ cho em được không?"

"Được."

Nghe được câu này, cô mới yên tâm, nhẹ nhõm buông tay ra.

Vị bác sĩ này tuy cũng còn trẻ, nhưng ít nhất tay nghề tốt hơn người trước rất nhiều.

Nhổ răng xong phải ở lại theo dõi nửa tiếng mới được về, Thẩm Nghi Điềm vào phòng quan sát, đầu óc rối bời, mất cả nửa tiếng đồng hồ mới bình ổn lại được nỗi bất an ban nãy.