Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Ngọt Đến Rụng Răng

Chương 43

« Chương TrướcChương Tiếp »
"Răng tớ ở chỗ nha sĩ rồi, chắc đã sớm vào thùng rác y tế, bị xử lý đến không còn tí xíu gì nữa rồi."

Bùi Vũ nghe vậy, tay đang xúc bánh khựng lại.

Cô ấy nhận ra, tâm trạng Thẩm Nghi Điềm bây giờ đặc biệt tốt, nhìn thái độ của cô bạn, cô ấy mơ hồ như lại nhìn thấy Thẩm Nghi Điềm của tuổi mười sáu.

Bùi Vũ nhất thời không nói gì, cảm ơn sự chuẩn bị chu đáo của Thẩm Nghi Điềm, cô ấy bây giờ có thể vùi đầu ăn bánh.

Thẩm Nghi Điềm cũng cầm một chiếc thìa, múc ké một thìa từ chỗ Bùi Bùi: "Xem ra bánh hôm nay tớ làm đặc biệt ngon, ít khi thấy cậu ăn say sưa đến vậy."

Bùi Vũ ăn hết chiếc bánh caramel muối biển, rồi ực ực uống hết ly sinh tố bơ. Loại đồ uống no bụng như vậy, cô ấy uống cứnnhư uống bia.

Thẩm Nghi Điềm kinh ngạc nhìn cô ấy uống một hơi hết sạch, đặt ly xuống, rồi mới nghe cô ấy hỏi: "Người mời cậu ăn cơm, là con trai à?"

"Ừm."

Cô cười gật đầu, không biết là vì người sẽ mời cơm, hay vì dáng vẻ Bùi Vũ uống hết ly sinh tố một hơi.

Bùi Vũ cũng cười, không hỏi tiếp người đó là ai, tại sao lại mời cô ăn cơm, chỉ nói: "Vậy cậu ăn nhiều vào nhé, thời gian này gầy đi rồi đó. Về kể cho tớ nghe hai người đã ăn gì."

Sự không truy hỏi của cô ấy khiến Thẩm Nghi Điềm thở phào nhẹ nhõm, vui vẻ nói: "Ừm, tớ sẽ chụp ảnh cho cậu xem."

Đến ngày hẹn ăn cơm, Thẩm Nghi Điềm dậy sớm, dùng máy uốn tóc uốn xoăn tóc, buộc cao đuôi ngựa, cẩn thận trang điểm toàn bộ khuôn mặt.

Bùi Bùi luôn nói cô trông còn trẻ con, bình thường luôn để mặt mộc ở trong phòng làm bánh. Hôm nay cô muốn mình trông trưởng thành hơn một chút, và, đẹp hơn một chút.

Thời gian buổi sáng thật khó chịu, may mà vẫn có thể làm bánh ngọt để gϊếŧ thời gian. Nhưng sáng nay, tâm trí cô luôn không được tĩnh lặng như thường lệ, thậm chí khi làm chiếc bánh caramel muối biển quen thuộc nhất, cô còn vô tình cho quá nhiều caramel.

Cô nếm thử một miếng kem quá ngọt, sản phẩm như vậy không thể bán được, chỉ có thể giữ lại tự mình ăn.

Thẩm Nghi Điềm vẫn làm ra một chiếc bánh rất đẹp, đang định cho vào tủ lạnh thì nhớ lại bác sĩ Tạ nói anh thích ngọt hơn.

Hay là tặng chiếc bánh này cho anh?

Ý nghĩ của cô vẫn đang giằng co trong đầu, nhưng tay đã rút ra một miếng bìa cứng dùng để gói bánh, gấp thành hộp bánh.

Hộp đã gấp xong, bánh chỉ có thể cho vào.
« Chương TrướcChương Tiếp »