Chương 2

Cô vốn định đến tiệm trước, vừa hay có thể mở cửa bán đồ ăn sáng hai tiếng, tiện thể làm thêm một ít bánh ngọt cho buổi chiều. Nhưng với tình trạng này, cô thật sự không gượng nổi.

Không đến tiệm, thời gian bỗng trở nên thong thả. Cô chậm rãi đánh răng rửa mặt, thay quần áo rồi đến bệnh viện sớm hơn giờ hẹn.

Còn khá lâu mới đến mười giờ, Thẩm Nghi Điềm ngồi xuống khu vực chờ của khoa Răng Hàm Mặt, gửi cho Bùi Bùi hai tin nhắn. Chắc cô bạn lại lao vào guồng quay công việc cường độ cao nên mãi không thấy trả lời.

Thật sự không biết làm gì, cô nhìn chằm chằm vào khung chat với Bùi Bùi, ma xui quỷ khiến thế nào lại bấm vào đường link tiểu thuyết hôm qua.

Câu chuyện kể về nữ chính đi khám răng, gặp được nam chính là một nha sĩ đẹp trai nhà giàu ở bệnh viện. Tác giả miêu tả chi tiết đôi mày và ánh mắt lộ ra giữa chiếc mũ vải không dệt và chiếc khẩu trang màu xanh nhạt của nam chính, rồi cả vòng eo ẩn sau chiếc áo blouse trắng…

Phải công nhận, tác giả của tiểu thuyết mà Bùi Bùi giới thiệu viết rất có nghề. Nếu không phải bây giờ cô đang ngồi ngay ngoài khoa Răng Hàm Mặt, còn có thể nghe thấy loáng thoáng tiếng máy khoan răng bên trong, thì có lẽ cô cũng sẽ rung động trước một nam chính như vậy.

Nhưng lúc này… cô tắt màn hình, thầm cầu nguyện mọi chuyện sẽ suôn sẻ.

Vừa hay y tá gọi đến số của cô, Thẩm Nghi Điềm vội vàng đứng dậy đi vào.

Vào đến khu khám bệnh cô mới phát hiện, các phòng khám ở đây đều có thiết kế mở. Giữa các ghế nha khoa được ngăn cách bằng những tấm kính, tạo thành từng phòng khám nhỏ, mỗi phòng đều có bác sĩ và y tá bận rộn.

Điều đó có nghĩa là tiếng máy khoan ở đây vang lên không ngớt, không có gì che chắn, nghe mà muốn rụng rời chân tay.

Thẩm Nghi Điềm nhanh chóng tìm được phòng khám số ba của bác sĩ Chu. Chàng nha sĩ trẻ tuổi giống hệt như trong tiểu thuyết, đang đứng bên ghế nha khoa đợi cô.

Anh ta đội một chiếc mũ vải không dệt, chỉ khác là do tình hình dịch bệnh, khẩu trang là loại N95 màu xanh đậm quai vòng qua đầu, lại còn đeo thêm cả tấm chắn giọt bắn, như thể đang lặng lẽ từ chối ánh mắt tò mò của mọi người.

Cô nhanh chóng chẳng còn tâm trí đâu mà để ý những thứ đó, vì bác sĩ bắt đầu hỏi triệu chứng của cô. Cô giống như một cô học sinh tiểu học lén ăn vặt lúc nửa đêm bị phát hiện, có phần lúng túng đáp: "Chắc là do em hảo ngọt quá nên bị sâu răng ạ… Đau mấy hôm rồi, không ngủ được."

Chắc chẳng có mấy ai ăn nhiều đồ ngọt được như cô, vừa là sở thích cá nhân, vừa tiện vì là nghề của mình.