Chương 11

"Đừng vứt đi chứ, giờ cậu nên uống thuốc đi." Bùi Vũ ngăn cô lại: "Nếu đã không thể là anh ta gửi thì sao phải vứt?"

Nhưng Thẩm Nghi Điềm cũng không thể uống.

Chỉ cần có nửa phần khả năng là Lâm Bắc Thâm gửi, cô tuyệt đối sẽ không uống.

"Có lẽ thật sự là người khác vô tình làm rơi thôi, ngày mai tớ sẽ treo biển tìm người mất của." Thẩm Nghi Điềm kéo kéo tay áo Bùi Vũ, mềm giọng nói: "Đằng trước kia có hiệu thuốc, cậu đi mua thuốc giúp tớ nhé."

Trong ánh mắt cô có chút van nài.

Trái tim Bùi Vũ đau nhói, không nói gì nữa, xoa đầu cô, đỡ cô lên xe đi hiệu thuốc.

Họ đã lâu không nhắc đến người đó nữa, Thẩm Nghi Điềm cũng dần trở lại vui vẻ, cô cứ nghĩ sau bao nhiêu năm, có lẽ đã có thể buông bỏ. Cho đến khoảnh khắc này, cô mới nhận ra, có những chuyện, thật sự không thể buông.

Cả hai người họ, đều không thể buông.

"Xin lỗi, tớ không nên nhắc đến anh ta." Bùi Vũ xuống xe mua thuốc, đưa cho cô, rồi tiếp tục lái xe về phía nhà cô.

Thẩm Nghi Điềm chỉ lắc đầu, suốt đường đi không nói lời nào.

Mãi cho đến khi dừng xe dưới nhà cô, Bùi Vũ mới nghe cô nói: "Sau này Lâm Bắc Thâm thật sự là kẻ thù không đội trời chung của tớ rồi."

Bùi Vũ lo lắng nhìn cô, nhưng cô lại dùng vẻ đáng yêu hờn dỗi nói: "Tớ là người bán đồ ngọt, mấy anh nha sĩ cứ khuyên người ta ăn ít đồ ngọt đi, đương nhiên là kẻ thù đập đổ chén cơm của tớ rồi!"

Thẩm Nghi Điềm nói xong, tháo dây an toàn, cười vẫy tay với Bùi Bùi: "Vậy tớ về trước đây, tạm biệt."

"Không mời tớ lên nhà à?" Động tác định tháo dây an toàn của Bùi Vũ dừng lại.

"Hôm nay tớ phải ngủ sớm để hồi sức, lần sau tớ sẽ làm đồ ăn ngon cho cậu."

"Vậy được rồi, cậu ngủ sớm đi nhé."

Thẩm Nghi Điềm xuống xe, lại vẫy tay qua cửa kính với cô bạn, vẫn tươi cười.

Nhưng Bùi Vũ biết, cô cười không có nghĩa là cô ổn. Có những người quen chăm sóc cảm xúc của người khác, dù bản thân có đau đớn đến mấy, cũng không muốn người khác lo lắng.

Bùi Vũ nhìn bóng lưng nhỏ nhắn đó, tự trách đến mức đập trán vào vô lăng.

Cô ấy thật sự không nên nhắc đến người đó.

Thẩm Nghi Điềm vừa bước vào nhà đã không trụ nổi.

Cô nằm vật ra giường, vùi mặt vào chăn, một lúc lâu sau mới chui ra, chăn quấn chặt đến tận cổ, chỉ lộ mỗi cái đầu.

Cô cầm điện thoại lên, thấy có tin nhắn chưa đọc.