Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân dồn dập, ai đó từ dưới đi lên, gõ nhẹ vào cánh cửa kính.
“Xin lỗi nhé!” Giọng nam trẻ trung, trong sáng lập tức phá tan bầu không khí lúc này.
Lê Hạnh cũng thu ánh mắt, nhanh chóng quay người.
Một chàng trai mặc bộ đồ thể thao trắng bước vào, tóc hơi dài, có chút xoăn tự nhiên, gương mặt mang nét lai.
“Tôi vừa bị họ hắt nước ướt hết áo quần, nên đi thay lại.”
Quý Văn Diên thấy Lê Hạnh thì tai đỏ bừng, gãi gãi tóc, tự giới thiệu:
“À, tôi là Fun, nhưng em cứ gọi tôi là Quý Văn Diên giống mọi người cũng được.”
Lê Hạnh mỉm cười gật đầu:
“Ừm, chào anh.”
Nụ cười ấy khiến vành tai Quý Văn Diên càng đỏ, vội lảng ánh mắt, không dám nhìn thẳng cô.
So với ảnh, ngoài đời cô đẹp gấp trăm lần, khiến anh ngây ngốc, cảm giác như vừa rơi vào tình yêu từ cái nhìn đầu tiên.
Lâu Sùng đứng bên quầy, cầm ly rượu uống cạn, đặt xuống mặt đá lạnh, rồi nhấc bộ điều khiển flycam rời đi xuống tầng dưới.
Khi Lê Hạnh cùng Quý Văn Diên xuống theo, dưới bể bơi đã náo nhiệt trở lại.
Cận Nhạc Trạm đang ôm hôn một cô gái mặc bikini hồng, có người cầm điện thoại quay lại, nói sẽ gửi cho anh trai cậu ta.
Cận Nhạc Trạm lập tức đẩy cô gái ra, nhảy xuống nước giật lấy điện thoại.
Bên hồ đặt chiếc bàn dài phủ khăn trắng, trên bày đầy đủ loại cocktail rực rỡ, đã đổ ra loang lổ không ít.
Lâu Sùng ngồi một mình trên ghế dài, áo quần không dính chút nước, chẳng ai dám trêu.
Bên cạnh anh là chiếc flycam, anh cắm cúi đọc hướng dẫn, vẻ ngoài thong dong mà lạnh nhạt, càng khiến người khác khó rời mắt.
Một cô gái can đảm bước đến bắt chuyện.
Anh không ngẩng lên, chỉ buông vài chữ. Cô ta đỏ mặt, lúng túng quay đi.
Anh vẫn thản nhiên, đổi tư thế ngồi, cầm điều khiển bấm vài cái, flycam khẽ rung rồi bay lên ổn định.
“Đây là bạn gái anh hả?”
Cận Nhạc Trạm từ đám đông bước ra, cả người ướt sũng, chẳng bận tâm, tiến đến trước mặt Quý Văn Diên và Lê Hạnh, ánh mắt công khai đánh giá cô.
Quý Văn Diên lập tức bước lên che chắn, bực bội:
“Tránh ra, người toàn nước.”
Cận Nhạc Trạm cố ý lắc mình, làm văng nước lên anh.
Lê Hạnh bị anh che phía sau, nhưng mắt cá lộ ra vẫn bị bắn ướt.
Hai người trêu đùa một lúc thì có người bên hồ rủ chơi trò, Quý Văn Diên bị kéo đi.
Lê Hạnh đứng yên cạnh bờ.
Bàn dài bày đủ loại rượu và nước ngọt, nhưng đã lộn xộn hết, khó phân biệt.
Cô cầm một ly có màu sắc rực rỡ, ngửi không thấy mùi cồn.
Vừa định uống, ly đã bị một bàn tay đưa ngang lấy mất.
Không biết từ lúc nào Lâu Sùng đã đến cạnh, một tay còn cầm điều khiển. Từ góc nhìn của cô, chỉ thấy đường cằm sắc lạnh trắng ngần của anh.
Lê Hạnh khẽ ngẩn, ngẩng đầu nhìn.
Anh uống cạn ly rượu cô cầm, tùy tiện đặt xuống bên cạnh, mắt quét qua bàn, lại đưa cho cô một ly khác.
Ánh mắt dừng trên người cô, giọng trầm thấp:
“Uống cái này, nồng độ thấp hơn.”