Quý Văn Diên ngẩn ra, nhớ ra “Fun” chính là tên tài khoản mình đăng ký. Anh bật thốt một tiếng chửi thề, rồi lập tức hiểu ra, vội vàng đứng dậy khỏi hồ:
“Cô chờ chút, tôi ra ngay.”
Đối phương đáp “được”, rồi cúp máy.
“Điện thoại ai thế?” Cận Nhạc Trạm đứng trên bờ uống rượu, thấy dáng vẻ của anh, không kìm được hóng chuyện.
Quý Văn Diên lười giải thích cho một thằng nhóc, vớ lấy khăn bông khô rồi lao ra ngoài.
Cửa phòng bị Lâu Sùng khóa, trong nhà bật nhạc rock ầm ỹ.
Quý Văn Diên gõ mạnh vào cửa kính.
Lâu Sùng nghiêng đầu nhìn, vẫn đeo tai nghe, ánh mắt lạnh nhạt, chẳng có ý định đứng dậy.
“Mau mở cửa, A Sùng!” Anh gấp gáp hét.
Lâu Sùng tháo tai nghe, đặt iPad xuống, đi đến, dừng lại trước cửa kính, chỉ hé một khe nhỏ, chắn không cho vào, lạnh giọng:
“Có chuyện gì?”
Quý Văn Diên định chen vào, cuống quýt:
“Bạn gái tôi đến rồi, đang đợi ngoài cửa, tôi phải ra đón.”
Đuôi mày Lâu Sùng hơi nhướng, chỉ bắt được hai chữ:
“Bạn gái?”
“Đúng, chính là cô bạn gái tôi đặt hôm qua đó.”
Lâu Sùng hé cửa thêm chút nữa, vẫn không cho vào, cúi mắt liếc anh:
“Cậu định mặc thế này mà ra gặp người ta?”
Quý Văn Diên sững lại, cúi đầu nhìn, quả thật ăn mặc chẳng ra sao. Nếu lên thay đồ thì mất thời gian lâu.
“Nhưng làm sao bây giờ, cô ấy ở dưới chờ, cũng không tiện lên, chẳng lẽ để người ta đợi mãi?”
Lâu Sùng khẽ “ừ”, giọng hờ hững:
“Cũng đúng.”
Anh lùi một bước, một tay đút túi, tiện tay ném iPad lên sofa, giọng dửng dưng:
“Để tôi đi đón, cậu lên thay đồ.”
Quý Văn Diên ngẩn ra, thấy cũng hợp lý:
“Vậy nhờ cậu nhé!”
Lâu Sùng mặt không đổi, ném chìa khóa tầng trên cho anh:
“Không cần khách sáo.”
Lê Hạnh đứng đợi ở dưới khá lâu.
Khi gọi điện, cô đã nghe được bên kia có tiếng con gái, mơ hồ đoán ra mình phải làm gì tối nay, diễn tròn vai một người bạn gái ngoan ngoãn.
Trước cổng câu lạc bộ có một bồn hoa nhỏ, cô đứng bên cạnh. Trời tối nhiệt độ hạ xuống, hơi lạnh.
Cô chỉ mặc váy sơ mi mỏng, tà váy dài đến bắp chân, lộ ra đôi mắt cá chân trắng muốt như tuyết.
Cánh cửa kính tự động phía trước mở ra, cô nghe thấy nhân viên phục vụ chào ai đó, chắc là khách hàng bước ra.
Cô nghiêng đầu nhìn về phía cửa.
Cửa kính sau lưng từ từ khép lại.
Chàng trai sải bước đi ra, áo thun đen ẩn trong đêm, ánh đèn phía sau khắc gương mặt anh tuấn thành sắc trắng mỏng lạnh, đường nét tinh xảo.
Thần sắc thờ ơ, đôi mắt đen dài hẹp quét xuống, dừng lại trên người Lê Hạnh.
Cô ngẩn ra, không ngờ người đặt mình lại là Lâu Sùng.
Lê Hạnh đứng bên bồn hoa cạnh bậc thềm, không nhúc nhích.
Lâu Sùng nhìn cô, một tay bỏ túi, đi xuống hai bậc thang, khẽ nâng cằm, ánh mắt đen sâu chằm chằm:
“Theo tôi lên đi.”
Lê Hạnh đi theo sau anh vào trong câu lạc bộ.
Anh đi trước, hai người giữ khoảng cách.
Anh không nói mình có phải “fun” hay không, chỉ bảo cô đi theo.
Lê Hạnh cũng không dám chắc.
Lên đến tầng hai, cô chỉ nhìn thấy vai rộng lưng thẳng của anh.
Nghĩ đến những lời đồn về người đàn ông này, đến gần cửa tầng hai, Lê Hạnh bỗng dừng bước.
Lâu Sùng đi lên, đến cửa, đưa tay đẩy tay nắm cửa kính, xoay người lại, không thấy người sau, chỉ thấy Lê Hạnh đứng dưới, chưa bước lên.
Anh nhướng mày, hơi cúi đầu, từ trên nhìn xuống:
“Không lên?”
Lê Hạnh mím môi, ngẩng đầu nhìn:
“Anh là Fun?”
Trong bóng sáng hắt sau lưng, đồng tử anh đen thẳm, lạnh lẽo, giọng thản nhiên:
“Không.”
Lê Hạnh lùi lại một bước, ánh mắt dấy lên cảnh giác.