Trước đây, Lê Hạnh chưa từng gặp Lâu Sùng.
Về hắn, hiểu biết duy nhất của cô chỉ dừng lại ở lời đồn từ hai năm trước trong trường.
Cho đến tận hôm nay, nguyên nhân cái chết của cô gái kia vẫn là một bí ẩn.
Có người nói, đó là vì chia tay, cô gái muốn níu kéo hắn nên cố tình dọa nhảy xuống hồ, nhưng Lâu Sùng chẳng thèm quay đầu lại, mặc cho cô ta chết đuối.
Cũng có người nói, là vì Lâu Sùng quá tàn nhẫn, chơi bời quá mức, cô gái không chịu nổi muốn rời đi, nhưng hắn lại không chịu buông tay, cuối cùng cô chỉ còn cách tự sát để giải thoát.
Tin đồn bay khắp nơi.
Nhưng với Lê Hạnh mà nói dù là khả năng nào, thì Lâu Sùng đều là một kẻ cực kỳ nguy hiểm, nhất định phải tránh xa.
“Không sao.”
Lê Hạnh lùi lại một bước, nhận lấy hộp bánh quế hoa từ tay hắn, không quay đầu lại mà băng thẳng sang bên kia đường, hướng về bệnh viện.
Cả quá trình, cô không nói thêm một chữ.
Lâu Sùng đứng nguyên tại chỗ, mắt dõi theo bóng lưng cô rảo bước. Khuôn mặt hắn không hề có biểu cảm, khó mà đoán được trong lòng đang nghĩ gì.
Hắn cứ nhìn mãi, cho đến khi bóng dáng cô biến mất sau cánh cổng bệnh viện, mới quay người trở lại, ngồi vào ghế phụ.
Tài xế thuê lái xe thay hắn, mặt mày tái nhợt, rõ ràng vẫn chưa hết hoảng hốt.
Hai phút trước, từ lúc lên xe tới giờ, thiếu gia nhà họ Lâu vẫn ngồi yên chơi rubik, bỗng chỉ về cô gái đang đi qua vạch sang đường phía trước, giọng điệu bình thản đến mức khiến người ta lạnh run:
“Đâm đi.”
Tài xế khựng lại, cứ ngỡ mình nghe nhầm: “Cái… gì cơ?”
Lâu Sùng hờ hững ngước mắt, ánh nhìn thản nhiên, thậm chí còn phảng phất ý cười:
“Nghe không hiểu à?”
Hắn hơi nghiêng người, ngón tay thon dài chỉ về phía bóng dáng kia, lông mày nhướng nhẹ, giọng điệu vẫn thản nhiên đến đáng sợ:
“Thấy không, lái thẳng đâm vào đi. Khi nào tao bảo dừng thì mới dừng.”
Lời vừa dứt, chân hắn đã đạp ga.
Chiếc xe lao vυ"t lên phía trước. Trái tim tài xế như muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực, trong thoáng chốc anh ta tưởng rằng mình thực sự sẽ cán qua người ta.
Nhưng đúng lúc nguy hiểm kề sát, chân phanh bị người bên cạnh đạp xuống, xe dừng lại trước mặt cô gái chỉ trong gang tấc.
Chỉ cách vài phân, là có thể gây ra một vụ tai nạn.
Đến tận bây giờ, tài xế vẫn còn sợ hãi, người gục lên vô lăng thở dốc.
“Ổn chưa?”
Thiếu gia Lâu mở miệng, giọng nhàn nhạt.
Tài xế lau mồ hôi, gật đầu lia lịa.
Lâu Sùng bình thản dựa vào ghế, xoay nốt mấy bước cuối của rubik, rồi tùy tiện ném sang một bên. Hắn ngả lưng, mí mắt khẽ nâng, thong thả nói:
“Về đường Sùng Hoa.”
Tài xế run run đánh lái, vội vàng rời đi.
Lê Hạnh đến bệnh viện thì bà ngoại đã ngủ.
Cô đứng ngoài phòng bệnh nhìn một lát rồi đi tìm bác sĩ điều trị chính.
Bác sĩ họ Cận, hơn ba mươi tuổi, từng thực hiện vài ca đại phẫu tương tự tình trạng của bà ngoại cô, và tất cả đều thành công. Để đặt được lịch khám với anh ta, Lê Hạnh đã phải tốn không ít công sức.