Chương 15.1: Anh giỏi hơn cậu ta

Hành lang khách sạn sáng choang, vậy mà Lê Hạnh lại cảm nhận rõ từng luồng khí lạnh len vào da thịt, khiến cô bất giác rùng mình.

“Không có gì.”

Cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, siết chặt bàn tay bên hông, quay sang đối diện với Lâu Sùng, giọng điệu phẳng lặng:

“Bạn anh có lẽ hiểu nhầm quan hệ giữa chúng ta.”

Câu nói nhẹ như gió thoảng, chẳng hề lộ ra một tia hoảng loạn nào.

“Vậy sao?” Lâu Sùng nhếch môi cười nhạt, ngón tay xoắn lấy một lọn tóc đen của cô, khóe mắt liếc về phía Quý Văn Diên.

Anh vẫn bình thản, không hề tỏ ra tức giận, nhưng khi ánh mắt kia lướt đến, tim Quý Văn Diên như hụt mất một nhịp.

Lâu Sùng đứng sau lưng Lê Hạnh, một tay ôm lấy eo cô, cằm khẽ tì lên vai, như vô tình hít một hơi hương thơm nhè nhẹ rồi bình thản hỏi:

“Hiểu nhầm gì?”

Tim Quý Văn Diên đập loạn, ánh mắt của Lâu Sùng khiến cậu càng thêm bất an. Điều khó chấp nhận nhất là, cô gái từng rời đi ngay sau khi gặp gỡ mình, không cho cậu kịp nói lời từ biệt, giờ đây lại ngoan ngoãn nép trong vòng tay Lâu Sùng, bình thản không chút dấu vết bị ép buộc.

Ánh mắt Quý Văn Diên dừng trên người Lê Hạnh quá lâu, Lâu Sùng dường như mất kiên nhẫn, giọng lạnh hơn vài phần:

“Hửm?”

Đôi mắt đen ánh lên tia lạnh lẽo.

Quý Văn Diên giật mình tỉnh lại, sắc mặt biến đổi, lúng túng nói:

“Là tôi hiểu nhầm, tôi không quấy rầy hai người nữa.”

Nói xong, Quý Văn Diên xoay người bỏ đi, bóng dáng mang theo chút lạc lõng như chạy trốn.

Khi không còn thấy bóng Quý Văn Diên nữa, Lê Hạnh khẽ giãy, Lâu Sùng cũng buông tay, để cô tự thoát ra.

Cô quay người vào phòng, anh chậm rãi bước theo.

Tiếng chân vang đều đều phía sau, mang nhịp điệu khiến người ta căng thẳng.

Tim Lê Hạnh đập nhanh, hơi lo lắng, nhưng vẫn lặng im, ngồi xuống ghế, quay lưng về phía anh.

Cả hai chìm trong im lặng. Cô chờ đợi anh chất vấn, nhưng ngoài dự liệu, Lâu Sùng chẳng hỏi gì.

Anh chỉ đứng phía sau một lát, rồi mở tủ lấy một bộ đồ.

Tiếng động khe khẽ vang lên. Lê Hạnh chờ một hồi vẫn không nghe anh nói, vô thức quay đầu lại, đúng lúc thấy anh cởϊ áσ.

Làn da trắng lạnh, cơ bụng rắn chắc thoáng lướt qua trước mắt khiến cô giật mình, vội lùi lại, đưa tay che mắt.

Lâu Sùng cúi mắt nhìn, bình thản khoác áo mới vào, giọng thản nhiên pha chút trêu chọc:

“Sợ gì chứ? Chẳng phải em cũng từng bị tôi nhìn rồi sao?”

“…” Lê Hạnh im lặng, bàn tay che mắt khẽ co lại, thân người cũng cứng đờ.

Anh bật cười khe khẽ, bước đến gần, nâng tay gỡ từng ngón tay cô ra.

Ánh mắt hai người giao nhau. Lâu Sùng thả tay cô ra, ngón tay lướt dọc theo gò má, nhẹ nhàng mơn trớn, giọng dịu dàng nhưng ánh mắt lại không hề chứa ý cười:

“Bảo bối, giữa tôi và Quý Văn Diên, em thích ai hơn?”

Lê Hạnh khựng lại, nhưng nét mặt không đổi:

“Anh.”

Dù sao, bây giờ anh mới là “bạn trai” của cô.

Lâu Sùng không đáp, ngón tay dừng lại một chút, rồi gật đầu, ánh mắt lộ vẻ hài lòng. Bàn tay men theo gò má xuống đến cổ, siết nhẹ, kéo khoảng cách giữa hai người gần hơn.