Quý Văn Diên đứng trước cửa, trên mặt rõ ràng vương nét tức giận.
Vừa nãy khi xuống máy bay, nhìn phản ứng của cậu ta là Lê Hạnh đã đoán được vài phần.
Chuông cửa lại réo dồn dập.
Lê Hạnh mím môi, vẫn mở cửa.
“A Sùng, cậu… ”
Quý Văn Diên vừa cất lời, thấy người mở cửa là Lê Hạnh thì sững lại, câu nói nghẹn lại giữa chừng:
“Cô… Lê… sao lại là cô?”
Cậu ngẩng lên nhìn số phòng, xác nhận không nhầm, sắc mặt lại đổi:
“Hai người….”
Cậu khó tin, trong đầu còn nhớ rõ điều khoản khách hàng của cô.
Lê Hạnh bình tĩnh ngước nhìn:
“Ừ, cậu đoán đúng. Tôi và anh ấy… là thật.”
Quý Văn Diên không nói, chỉ cau chặt mày, khó hiểu:
“Tại sao… cô…”
Nói nửa chừng, ánh mắt cậu từ ngờ vực dần chuyển thành thương xót:
“Là A Sùng ép cô sao?”
Lê Hạnh khựng lại, trên mặt thoáng hiện một tia cảm xúc rồi biến mất rất nhanh:
“Không phải.”
Cô phủ nhận tức thì.
Quý Văn Diên càng nhíu mày, có vẻ không tin.
Dù quen biết Lâu Sùng từ nhỏ, cậu vẫn không đoán nổi người anh em kia, đôi khi chính cậu cũng thấy sợ.
Chuyện tình “nổi tiếng” nhất của Lâu Sùng là vụ tự sát ở Đại học Tây Kinh.
Lời đồn đủ kiểu, thật ra đúng là vậy, ngay cả cậu và Cận Nhạc Trạm đều không biết rốt cuộc năm ấy đã xảy ra chuyện gì.
Nhưng sự thật là Lâu Sùng từng “chơi chết” một cô gái.
Im lặng giây lát, Quý Văn Diên nhìn Lê Hạnh, giọng trầm ổn hẳn, nghiêm túc:
“Nếu A Sùng ép cô…”
Cậu dừng, ngước mắt nhìn thẳng cô, hạ giọng:
“Tôi có thể giúp cô.”
Hành lang tĩnh lặng, gió biển lùa qua cửa sổ phòng khách chưa khép.
Tim Lê Hạnh khựng mạnh một nhịp. Cô nhìn người trước mặt, mấp máy môi.
Trong khoảnh khắc, vô số ý nghĩ lướt qua, cuối cùng dừng lại ở câu nói ngọt như mật ong mà Lâu Sùng thì thầm trên máy bay.
“Nếu không, anh sẽ giận đấy.”
Phí phẫu thuật của bà ngoại, cô không chịu nổi bất cứ rủi ro nào.
Lê Hạnh khép mắt, siết chặt lòng bàn tay:
“Không cần đâu.”
Cuối cùng cô vẫn mở miệng, mỉm một nụ cười rất nhạt:
“Anh ấy không ép tôi. Chúng tôi là thật sự ở bên nhau.”
Sắc mặt Quý Văn Diên biến đổi: “Cô…”
“Đang nói gì thế?”
Giọng nam trầm ấm bỗng vang lên bên cạnh.
Không biết Lâu Sùng lên từ lúc nào. Vừa bơi xong, tóc anh còn ươn ướt, đôi mắt đen mang ý cười, vẻ thờ ơ quen thuộc.
Quý Văn Diên giật mình, quay phắt lại, thoáng lúng túng:
“A Sùng…”
Lâu Sùng liếc cậu một cái, nhướng nhẹ mày, rồi quay sang, đôi mắt đen dán chặt lấy Lê Hạnh:
“Bảo bối.”
Anh cúi mắt, khẽ cười, đưa tay nhéo nhẹ má cô, động tác dịu dàng, giọng kiên nhẫn, nhưng đáy mắt lại chẳng hề có ý cười:
“Cậu ta nói gì với em?”