“Cái… cái gì thế này”
Cận Nhạc Trạm giật kính mát khỏi sống mũi, ngơ người ra:
“Đây chẳng phải cô tiên nữ lần trước sao?”
Quý Văn Diên cũng chết lặng tại chỗ.
Sao có thể như vậy…
Sao Lâu Sùng lại đi cùng Lê Hạnh?
“Gì thế này hả? Ha ha ha…” Cận Nhạc Trạm đứng ngoài xem náo nhiệt cười to, thúc vai Quý Văn Diên liên hồi, “Tiểu Diên ơi, tiên nữ của cậu bị anh Sùng cướp mất rồi. Thế nào, có muốn vì mỹ nhân mà anh em tương tàn không?”
Quý Văn Diên đờ ra như khúc gỗ, đến khi hai người kia đi lại gần.
Lâu Sùng mặt không biểu cảm, liếc hai người một cái, ánh mắt lạnh lẽo:
“Nhìn cái gì?”
Cận Nhạc Trạm phản ứng nhanh nhất, cười hì hì:
“Có đâu, bọn em đang khen chị dâu xinh đẹp ấy mà!”
Lê Hạnh nhìn họ, nở nụ cười hơi ngượng:
“Cám ơn.”
Quý Văn Diên đứng im như cột điện, lặng lẽ nhìn đôi tay đang đan chặt trước mắt, không nói nổi lời nào.
Lâu Sùng khẽ mỉm cười, nâng tay hai người đang nắm lên, nhìn Quý Văn Diên và Cận Nhạc Trạm, ngang nhiên tuyên bố chủ quyền:
“Giới thiệu với mọi người, đây là bạn gái tôi, Lê Hạnh.”
Vừa nói, anh cúi đầu hôn nhẹ lên mu bàn tay cô.
Lê Hạnh dịu dàng ngước mắt nhìn anh, dáng vẻ như thật sự chìm trong tình yêu.
Cận Nhạc Trạm thấy da đầu tê rần, gượng gạo cười, ôm vai Quý Văn Diên bấu một cái:
“Tiểu Diên, có thấy chị dâu quen quen không?”
Quý Văn Diên nhìn Lê Hạnh, trong mắt thấp thoáng nỗi buồn, lại liếc sang Lâu Sùng.
Không nói một lời, quay lưng bỏ đi.
“Ê ê!” Cận Nhạc Trạm ngẩn người, không ngờ cậu ta dễ trêu đến vậy. Hắn nhún vai, giơ hai tay: “Anh Sùng, chị dâu, em chỉ đùa tí thôi.”
Lê Hạnh không lên tiếng.
Lâu Sùng tỏ vẻ chẳng bận tâm, chỉ hơi gật cằm, nhàn nhạt:
“Về khách sạn.”
“Rõ, đi liền!” Cận Nhạc Trạm đáp.
Cận Nhạc Trạm bao trọn khách sạn lớn nhất đảo. Khách khứa đông, có người trong giới, lại có bạn của bạn, cả một đám minh tinh tuyến mười tám, ồn ã nhộn nhịp.
Lê Hạnh từng chứng kiến họ chơi bời thế nào, chẳng hứng thú. Cô nhận thẻ phòng rồi lên thẳng phòng suite.
Phòng là dạng căn hộ, nhưng chỉ có một phòng ngủ, một chiếc giường.
Hành lý của cô rất gọn—một vali trắng nhỏ.
Phòng khách rộng, sofa đủ cho một người nằm. Trước cửa sổ là bãi cát đẹp như tranh.
Cô do dự một chút, vẫn kéo vali vào phòng ngủ.
Lê Hạnh không muốn xuống dưới, nhưng trời còn sớm, e khó tránh được.
Lâu Sùng thì không ép gì. Lúc cô xin lên nghỉ, anh đáp ngay: “Ừ.”
“Cốc cốc”
Có tiếng gõ cửa ngoài phòng.
Lê Hạnh khựng lại, hơi cảnh giác, bước tới nhìn qua mắt thần.
Là Quý Văn Diên.