Chương 13.2: Bảo bối

Anh ghé sát, bàn tay ôm lấy sau gáy, kéo cô lại gần, giọng thấp trầm ngay bên tai:

“Bảo bối, đừng để ai phát hiện chúng ta chỉ là giả.”

Đôi mắt dài hẹp đen thẳm nhìn chằm chằm, ngón tay lướt qua khóe mắt cô, dịu dàng mà mang theo cảnh cáo:

“Nếu không, anh sẽ giận đấy.”

Tiếng gió ù ù ngoài khoang bỗng trở nên rõ rệt, máy bay đã dừng hẳn.

Lê Hạnh gật đầu, ngước nhìn anh, khẽ mỉm cười.

Rồi cô ngẩng mặt, đặt một nụ hôn lên khóe môi anh, mắt không rời, ngoan ngoãn nói:

“Được.”

Khách sạn có sân bay riêng dành cho phi cơ tư nhân.

Cận Nhạc Trạm và Quý Văn Diên đã đến từ sớm. Trên đảo nóng bức, gió thổi tới cũng hầm hập.

Quý Văn Diên chịu không nổi, tránh vào bóng cây dừa, ngồi thụp xuống.

Cận Nhạc Trạm ôm một cô gái trẻ gợi cảm trong lòng, cô nàng đang đút trái cây cho anh ta.

Buổi tiệc này do Cận Nhạc Trạm tổ chức, nói là mừng sinh nhật mười tám tuổi.

Quý Văn Diên nhìn không nổi, tiện tay hất nắm cát về phía họ:

“Cái quái gì vậy, đều dắt bạn gái tới mà không báo một tiếng.”

Giọng đầy chua chát.

Cận Nhạc Trạm cười hềnh hệch, trêu chọc:

“Cô gái tiên nữ lần trước đâu rồi?”

Quý Văn Diên cau mày, thoáng chưa hiểu: “Ai cơ?”

Cận Nhạc Trạm chậc một tiếng, buông cô mẫu trong lòng:

“Cái hôm tiệc đón gió ấy, tôi nhớ mãi đấy.”

Lập tức Quý Văn Diên sực tỉnh:

“Đừng nhắc nữa, tôi vốn cũng định…”

Cận Nhạc Trạm cười hí hửng: “Sao, tiên nữ đá cậu rồi à?”

Quý Văn Diên lườm một cái: “Biến.”

Cận Nhạc Trạm cười phá lên, bá vai:

“Hay giới thiệu cho tôi đi, tôi chưa từng quen kiểu đó bao giờ.”

Nói thật, hôm tiệc ấy thì thôi, về sau càng nghĩ càng thấy Lê Hạnh đúng gu mình. Anh chơi bời nhiều năm, đàn bà bên cạnh thay liên tục, nhưng chưa gặp ai giống cô.

Quý Văn Diên hất mạnh tay hắn ra, cáu kỉnh:

“Cậu liệu hồn đấy, động vào ai không động, lại tính dòm ngó người ấy, coi chừng tôi méc anh trai cậu cho cậu chết!”

Cận Nhạc Trạm, kẻ ngang ngược chẳng sợ trời đất, nhưng lại kiêng kỵ mỗi anh trai mình. Bên ngoài chơi bời thế nào, về nhà vẫn ngoan như cún.

“Ồ, thế là cậu thật sự rung động rồi? Tính giải nghệ sớm hả?” Cận Nhạc Trạm mặt dày, chẳng hề tức giận.

Quý Văn Diên vò đầu, khổ sở thật sự.

Quả tình, cậu động lòng rồi.

Gặp Lê Hạnh xong, mấy buổi hẹn hò sau đều nhạt nhẽo. Đến lúc đáng ra nên thân mật với bạn gái, đầu óc cậu lại chỉ nghĩ tới cô.

Đáng tiếc, chẳng có số liên lạc của Lê Hạnh.

Trên app, cậu từng nhắn tin mấy lần nhưng cô không trả lời, như bốc hơi khỏi thế gian.

“Thôi nào, đừng sầu nữa.” Cận Nhạc Trạm vỗ vai: “Máy bay của anh Sùng hạ cánh rồi, mau đi đón thôi.”

Quý Văn Diên đứng dậy, cùng Cận Nhạc Trạm đi ra sân bay tư nhân.

Phi cơ đáp xuống, cửa khoang mở ra.

Lâu Sùng xuất hiện đầu tiên, thần thái lạnh nhạt, một tay cắm túi quần, chưa vội xuống. Anh xoay người, chìa tay ra, kiên nhẫn chờ ai đó.

Cận Nhạc Trạm cười gian:

“Bạn gái mới của anh Sùng, đoán xem là mẫu người nào?”

Quý Văn Diên hờ hững: “Ai biết. Từ sau vụ hai năm trước, tôi còn tưởng anh ấy có bóng ma tâm lý.”

Cận Nhạc Trạm vỗ vai cậu, làm ra vẻ từng trải:

“Đấy là cậu chưa hiểu anh Sùng. Người còn nhẫn tâm hơn tôi, làm gì có thứ gọi là bóng ma.”

“Đàn bà thôi mà, chẳng phải chỉ để chơi à.”

Nói xong, hắn ngoái nhìn về phía khoang máy bay.

Lâu Sùng bước xuống vài bậc, phía sau hiện ra một người phụ nữ.

Váy xanh dài, tóc đen buông thẳng, da trắng như tuyết, dung mạo lạnh lùng.

Lâu Sùng mỉm cười, nắm tay cô, cùng xuống bậc thang.

“Đây là ai?” Cận Nhạc Trạm nheo mắt.

Quý Văn Diên khẽ cau mày, “Sao trông quen thế nhỉ…”

Khoảng cách gần dần, khi thấy rõ gương mặt cô, cả hai cùng sững lại, bật thốt một tiếng:

“Mẹ kiếp!”