Sau lưng trang viên là một khoảng đất trống rộng lớn, chuyên dùng làm sân bay tư nhân.
Chiếc phi cơ riêng đã chờ sẵn trên đường băng, cạnh đó là phi công và hai tiếp viên ăn mặc chỉnh tề.
Gió thổi hun hút qua khoảng sân rộng, Lê Hạnh đứng dưới đất, ngẩng đầu nhìn bóng người đã bước lên máy bay.
Lâu Sùng đứng ở cửa khoang, thấy cô vẫn chưa đi theo, liền xoay người lại. Dáng vẻ ung dung, ánh mắt từ trên cao nhìn xuống, giọng nhạt nhẽo:
“Sao thế?”
Khóe môi anh cong lên một nụ cười nhạt, mắt rủ xuống, tựa như một quý ông dịu dàng.
Nhưng ngay vừa rồi, anh đã để lộ nanh vuốt với cô.
Ngẩng đầu quá lâu khiến cổ hơi mỏi, Lê Hạnh mím môi, siết chặt quai túi, không nói một lời, bước lên phi cơ.
Một tháng. Chỉ một tháng thôi.
Chỉ cần có được tiền phẫu thuật cho bà ngoại, cô thế nào cũng chịu được.
Ngoài cửa sổ, mây cuộn dày đặc.
Lê Hạnh ngồi ở vị trí sát cửa sổ, suốt chặng đường lặng lẽ im lìm.
Bên cạnh, Lâu Sùng cúi đầu mải mê chơi game, tiếng súng đạn trong trò chơi ầm ĩ, bạo lực, vang khắp khoang.
Từ lúc lên máy bay, anh không mở miệng lấy một lần, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Như quay trở lại dáng vẻ vị học trưởng nhã nhặn hôm trước, còn những gì diễn ra trong biệt thự kia dường như chỉ là ảo giác của cô.
“Đoàng đoàng” hai tiếng, trò chơi kết thúc.
Anh gập máy tính bảng, đưa tay lấy ly rượu trên kệ, ngửa cổ uống cạn.
Lê Hạnh nghiêng đầu nhìn ra mây trắng ngoài khoang, không liếc anh lấy một cái.
“Bảo bối.”
Giọng trầm thấp, dịu dàng bỗng vang lên bên cạnh.
Cô giật mình, cả người khẽ cứng lại.
Lâu Sùng nghiêng người, áp sát về phía cô, ánh mắt cũng dõi theo mây trời ngoài cửa sổ, khóe môi khẽ cong:
“Mây bên ngoài đẹp đến thế sao?”
Giọng nói hờ hững, tay cầm ly rượu, cằm tựa lên lòng bàn tay, mỉm cười nhìn cô.
Một dáng vẻ rất tình, tựa như họ vốn là đôi tình nhân lâu năm.
Lê Hạnh phớt lờ cách gọi kia, chỉ bình tĩnh hỏi:
“Hợp đồng… bắt đầu từ bây giờ sao?”
Ý cô là, từ giờ phút này, cô phải đóng vai bạn gái của anh rồi sao?
Anh nhìn cô, khóe môi khẽ nhếch, ngón tay vén sợi tóc rũ trên vai cô, ánh mắt sâu đen khóa chặt lấy, giọng chậm rãi:
“Không thì sao?”
Giọng anh hững hờ, lại tiếp tục gọi như khi nãy:
“Bảo bối, em hình như không vui lắm.”
Lê Hạnh cố nén cảm giác gai người cùng nỗi sợ dấy lên trong lòng, bình thản trả lời:
“Không, em vui mà.”
Anh chăm chú nhìn, khẽ cười, uống cạn ly rượu rồi đặt sang bên cạnh, khen:
“Khá lắm. Lát nữa nhớ cũng phải diễn giỏi như thế.”
Dứt lời, anh ngả người vào ghế, đeo tai nghe, lại tiếp tục cúi đầu chơi game.
Lê Hạnh khẽ sững sờ, nhìn nghiêng gương mặt anh, chỉ thấy con người trước mắt tính tình thất thường, khó mà đoán nổi.
Máy bay nhanh chóng hạ cánh, ngoài cửa sổ là mặt biển xanh biếc.
Không biết từ lúc nào anh đã dừng game, đang trò chuyện qua điện thoại:
“Ừ, sắp đến rồi.”
Giọng thản nhiên, có phần lơ đễnh.
“Được thôi.”
Đầu dây bên kia nói thêm điều gì, anh bật cười, ngoảnh mặt sang nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nhàn nhạt:
“Ừ, bạn gái tôi cũng đi cùng.”
“Đúng, rất xinh đẹp.”
“Tôi yêu cô ấy lắm.”
Nói vậy, nhưng ánh mắt anh dán chặt vào Lê Hạnh, giọng tuy mang chút đùa cợt bất cần nhưng lại cực kỳ nghiêm túc.
Cô lặng im, nhìn anh cúp máy.
Máy bay đáp xuống đường băng, tiếng động cơ rền vang.
Anh tháo tai nghe, xoay xoay chiếc điện thoại trong lòng bàn tay, ánh mắt mơ màng rơi trên người cô, khẽ mấp máy điều gì.
Cô không nghe rõ.