Câu nói vừa dứt, căn phòng khách rơi vào một khoảng lặng chết chóc.
Lâu Sùng không nói gì, sắc mặt bình thản, tự mình uống cạn ly rượu, đặt chiếc ly thủy tinh xuống bàn rồi ngẩng lên nhìn cô, giọng dửng dưng:
“Vì sao?”
Lê Hạnh ngước nhìn anh, nét mặt vẫn điềm tĩnh nhưng dọc sống lưng lại khẽ run lên:
“Chỉ là tôi nghĩ mình có lẽ không đáp ứng nổi yêu cầu của anh Lâu.”
Khóe môi Lâu Sùng nhếch lên thành một nụ cười không tiếng động, ánh mắt đen sâu thẳm nhìn cô:
“Anh Lâu?”
Giọng nói có ý cười, nhưng trong mắt lại lạnh lẽo, anh từng bước tiến về phía cô:
“Đàn em, cách gọi này có phải xa cách quá không?”
Lê Hạnh không hề đổi sắc:
“Tôi và anh vốn dĩ không quen thân.”
Anh nhìn cô, khẽ tặc lưỡi, lắc đầu như tiếc nuối:
“Vậy sao?”
Bóng anh phủ xuống, đường nét cổ trắng ngần căng chặt, sắc lạnh như một lưỡi dao. Đôi mắt u tối khóa chặt lấy cô, giọng trầm thấp:
“Nghe qua… có chút khiến người ta thấy đau lòng.”
Trong phòng vốn ấm áp, nhưng giờ phút này Lê Hạnh chỉ thấy rét buốt, như rơi vào hầm băng.
Cô không thể ở lại thêm một giây nào, chỉ muốn lập tức rời khỏi nơi này.
“Xin lỗi, anh Lâu.”
Nói rồi, cô cầm lấy túi trên ghế, vội vã đi ra.
Bước chân dẫm lên thảm dày, âm thanh gần như không nghe thấy. Vừa đến sát cửa, giọng Lâu Sùng vang lên, chậm rãi, mang theo vẻ lười nhác:
“Đàn em Lê, bước qua cánh cửa này… tiền thuốc thang cho bà ngoại em…”
Anh ngừng lại, một tay đút túi, ánh mắt như nắm chắc phần thắng, khóe môi vẽ một nụ cười nhàn nhạt:
“Tám mươi vạn, em lấy đâu ra?”
Dáng người mỏng manh như một mảnh giấy xanh, bàn tay cô đang nắm lấy tay nắm cửa kim loại đắt đỏ bỗng cứng đờ.
Lê Hạnh quay lại, đối diện thẳng với ánh mắt người đàn ông.
Lần này, cô mới thấy rõ trong đôi mắt ấy tràn đầy chiếm hữu và khao khát, ánh nhìn của một kẻ săn mồi.
Và cô, đã sớm là con mồi sa lưới.
“Anh muốn gì?” Giọng cô bình thản đến cực điểm.
Lâu Sùng im lặng hai giây, chậm rãi cười, nhấc bước tới gần:
“Chưa nghĩ ra.”
Lâu Sùng ngồi xuống chỗ sofa nơi cô vừa ngồi, nhấc ly trà của cô lên uống một ngụm rồi đặt xuống, giọng điềm nhiên:
“Chỉ có điều…”
Ngẩng lên, trong mắt anh chẳng còn chút ý cười, khóe môi nhếch lạnh lùng:
“Ánh mắt em nhìn tôi bây giờ… tôi không thích ánh mắt này.”
Ánh mắt như đang nhìn một thứ rác rưởi, cặn bã, súc sinh.
Lê Hạnh vẫn bình thản đối diện, trong mắt không hề hoảng loạn.