Phòng làm việc của Cận Từ ở tầng ba.
Lê Hạnh đi đến trước cửa, vừa định giơ tay gõ thì cánh cửa từ trong bật mở. Một người phụ nữ mặc váy dài hốt hoảng chạy ra, tóc tai rối bời, đôi má còn vương chút ửng hồng.
Lê Hạnh khựng lại, ngẩn người vài giây rồi chợt hiểu ra điều gì. Cô không vội bước vào, chỉ tựa lưng vào tường ngoài hành lang, lặng lẽ đứng chờ.
Chuyện này, cô đã quen từ lâu rồi. Vị bác sĩ Cận này, đời tư quả thật chẳng hề đơn giản. Những cảnh tượng như vậy, Lê Hạnh không phải lần đầu chứng kiến.
Cô âm thầm tính toán thời gian, đợi chắc chắn người trong phòng đã chỉnh tề, mới đưa tay gõ cửa.
“Vào đi.” Giọng trầm thấp, lạnh nhạt vang lên từ bên trong.
Lê Hạnh đẩy cửa. Trước mắt là Cận Từ, khoác chiếc áo blouse trắng, dáng vẻ nghiêm trang, nếu không vì dấu hôn đỏ chói nơi cổ thì hẳn sẽ giống một vị bác sĩ mẫu mực.
“Bác sĩ Cận.”
Cô mở miệng thẳng thắn: “Tôi đến để hỏi về tình hình của bà ngoại dạo gần đây.”
Cận Từ ngẩng mắt nhìn cô một cái, khẽ hừ rồi ra hiệu ngồi xuống.
Lê Hạnh kéo ghế, chưa kịp ngồi thì thấy trên đó còn vương một đôi tất đen bị xé rách.
Cận Từ liếc qua, mặt không đổi sắc, chỉ nhàn nhạt nói: “Xin lỗi.”
Nói rồi, Cận Từ cầm lấy, bọc vào giấy, ném thẳng vào thùng rác. Động tác phong lưu, lịch sự. Sau đó rót cho cô một ly nước, đẩy tới trước mặt, hỏi:
“Tiền, gom đủ chưa?”
Lê Hạnh bình thản: “Chờ anh về nước tháng Mười, chắc chắn sẽ đủ.”
Cận Từ hơi nhướng mày, có vẻ ngạc nhiên: “Tự tin vậy?”
Tám mươi vạn đâu phải con số nhỏ. Bao năm bà ngoại nằm viện đã ngốn sạch tiền tích cóp, bản thân cô vẫn chưa ra trường, muốn gom đủ trong thời gian ngắn, khó khăn thế nào không cần nói cũng rõ.
Lê Hạnh chỉ khẽ ừ, không muốn nói thêm, rồi chuyển chủ đề sang bệnh tình của bà ngoại.
Cuối tuần nhanh chóng tới.
Lê Hạnh đã xác nhận trước với Hunter về thời gian và địa điểm. Hắn nói, bữa tiệc sinh nhật tổ chức ở một hòn đảo nghỉ dưỡng ở nước ngoài, khách tham dự đều là bạn bè trong cùng giới. Nhiệm vụ duy nhất của cô là diễn tròn vai bạn gái, không để ai phát hiện. Ngoài ra, không có yêu cầu gì thêm.
Ban đầu cô định ra thẳng sân bay, nhưng tối hôm trước Hunter gửi cho cô một địa chỉ, bảo sáng mai đến đó.
Một toà biệt thự ngoài ngoại ô.
Cô tra thử trên mạng, phát hiện cả khu này toàn biệt thự xa hoa, có cả sân bay tư nhân cho phi cơ riêng.
Chưa từng đến bao giờ, hôm sau Lê Hạnh phải đi sớm.
Chiếc xe taxi men theo con đường núi ngoằn ngoèo, hai bên là cây xanh rậm rạp vươn cao.
Cô nhìn qua ô kính, tâm trí mải miết suy nghĩ.
Hunter, ngoài việc bàn bạc công việc, chưa từng chủ động tìm cô. Điều này thật khác biệt so với những khách hàng trước, nhất là kiểu ký hợp đồng dài hạn.
Đa số đều muốn có thêm thứ gì ngoài phạm vi giao dịch. Nhưng Hunter thì không.
Người đàn ông này… khiến cô không đoán nổi.
Tài xế cũng lần đầu tới nơi, khi xe dừng còn hơi lúng túng:
“Cô gái, chỗ này phải không?”