Văn phòng của bác sĩ Cận Từ nằm ở khu VIP, một tòa nhà khác.
Từ xa, Lê Hạnh bất chợt nhận ra một bóng dáng quen thuộc.
Lâu Sùng trong bộ đồ đen, đang đẩy một chiếc xe lăn chuẩn bị xuống bậc thang.
Trên xe là một ông lão tóc bạc hai bên, dáng vẻ tương đương tuổi ông ngoại, rõ ràng đã không thể tự lo liệu.
Bốn mắt chạm nhau, Lâu Sùng cũng thoáng ngạc nhiên, nhướn mày nhìn cô.
Lê Hạnh chủ động lên tiếng:
“Học trưởng, trùng hợp quá.”
Anh gật nhẹ, khẽ cười:
“Ừ, thật trùng hợp.”
Ông cụ trên xe lăn phát ra những âm thanh mơ hồ, dường như vướng quần áo khó chịu.
Lâu Sùng cúi xuống, kiên nhẫn chỉnh lại, còn đưa tay vuốt mái tóc rối của ông. Động tác quen thuộc, thành thạo, trông như đã nhiều lần chăm sóc.
Lê Hạnh lặng nhìn, trong lòng dấy lên một chút kinh ngạc. Một đại thiếu gia như anh, không ngờ lại tận tay làm những việc này. Người già này, chắc hẳn là người thân ruột thịt của anh, ít nhất chứng minh anh là người rất hiếu thuận.
Đứng thẳng dậy, anh bắt gặp ánh mắt cô, bật cười:
“Sao em nhìn tôi như thế?”
Cô thoáng bối rối, vội thu lại ánh mắt:
“Xin lỗi.”
Anh liếc cô, khóe môi nhếch lên:
“Em hình như rất hay nói xin lỗi.”
Cô không đáp, chỉ nhìn sang ông cụ, chuyển chủ đề:
“Đây là…?”
Anh tay đặt trên cán xe lăn, bình thản đáp:
“Ông nội tôi.”
Vừa nói, anh vừa cẩn thận chỉnh lại áo choàng bệnh nhân cho ông, động tác dịu dàng, chu đáo như một người cháu hiếu thảo mẫu mực.
Thảo nào…
Lê Hạnh thoáng nhìn ông cụ, đôi mắt mờ đυ.c, gợi nhớ đến ngoại nhưng lại có gì đó khác biệt. Có vẻ như bị tai biến, song vẫn còn ý thức.
“Chúc ông mau hồi phục.” Cô nhẹ giọng nói, chân thành.
Ông lão ngây dại nhìn thẳng phía trước, không phản ứng.
Lâu Sùng nhướn mày, khẽ cười:
“Cảm ơn.”
Không còn chuyện gì để nói, Lê Hạnh nhìn thoáng vào sảnh:
“Vậy tôi đi trước, học trưởng cứ bận việc của mình.”
Anh gật đầu nhẹ, dịch sang một bên nhường lối.
Bóng dáng cô nhanh chóng khuất sau cánh cửa.
Lâu Sùng đứng nguyên tại chỗ, đến khi chắc chắn cô đã đi hẳn, nụ cười trên mặt mới chậm rãi tan biến.
Ông lão trên xe lăn khẽ run người, phát ra những tiếng ú ớ mơ hồ.
Lâu Sùng hờ hững liếc xuống, buông tay khỏi cán xe, không đổi sắc mặt, lạnh lùng đẩy một cú.
Xe lăn mất kiểm soát, lao thẳng xuống bậc thang.
“Rầm” tiếng động chát chúa vang lên, khung sắt vỡ vụn, chiếc xe lật nhào. Ông lão ngã xuống đất, thân thể già nua lăn lóc thảm hại.
Lâu Sùng đứng trên bậc cao, bóng dáng cao lớn phủ xuống, ánh mắt đen thẳm lạnh lẽo, không một tia ấm áp.