Chương 1.2: Mầm họa trời sinh

Lâu Sùng, đàn anh hơn hai khóa, khoa Máy tính. Sinh ra ở Bắc Kinh, gia thế hiển hách, tiếng tăm “Thái tử gia” lừng lẫy trong giới. Người ta đồn rằng mấy tòa nhà trong trường này đều do nhà hắn bỏ tiền xây dựng.

Hào môn quyền thế, dung mạo xuất sắc, nhưng hắn lại là kẻ khét tiếng ăn chơi. Gọi hắn là “mầm họa trời sinh” chẳng hề quá lời.

Bạn gái thay như thay áo từ hồi trung học.

Hai năm trước, hắn từng quen một nữ sinh trong trường. Chẳng bao lâu sau, cô gái ấy lại bất ngờ tự tử.

Cha mẹ cô gái cho rằng chính phú nhị đại này đã làm chuyện gì đó, gây ầm ĩ khắp nơi, thậm chí kéo truyền thông vào cuộc. Câu chuyện từng rúng động một thời.

Sau cùng, Lâu gia ra mặt, đưa cho bên kia một khoản lớn, mới dập tắt dư luận. Sau đó, Lâu Sùng ra nước ngoài trao đổi.

Ai cũng nghĩ hắn sẽ không quay lại nữa. Nhưng không ngờ, hôm nay hắn lại xuất hiện.

Trâu Miêu và Cố Kiều Tử dán mắt vào bức ảnh trên diễn đàn, rồi nhanh chóng gửi vào nhóm phòng ký túc.

Điện thoại của Lê Hạnh sáng lên, bức ảnh hiện ra.

Đó là một bức ảnh chụp trộm, phông nền tối tăm.

Trong ảnh, Lâu Sùng bước ra từ sân bay. Trên người mặc áo thun đen không tay, quần cùng màu. Đầu đội mũ bóng chày trắng phiên bản giới hạn. Một tay kẹp điếu thuốc thả lỏng, tay kia cầm điện thoại.

Đường gân xanh nổi rõ dưới lớp da trắng lạnh, cổ tay sắc bén như lưỡi dao.

Hắn ngẩng đầu. Ngũ quan sắc sảo, đường nét cứng rắn. Đôi mắt dài hẹp đen thẳm, ánh nhìn lạnh lùng tựa như xuyên thẳng qua màn hình, khiến người ta dựng tóc gáy.

Ánh mắt ấy, hờ hững nhưng tràn ngập khí thế nguy hiểm. Giống như dã thú đang săn mồi, chỉ chực nhào tới cắn đứt cổ họng con mồi.

Lê Hạnh chỉ nhìn lướt qua, rồi dời tầm mắt đi. Buộc tóc xong, cô bước thẳng vào phòng tắm.

Hôm sau không có tiết học. Buổi sáng, Lê Hạnh ôn tập đơn giản, tính chiều sẽ đến bệnh viện đóng viện phí cho ngoại bà.

Cô chọn giờ tránh tắc đường. Trên xe buýt, người không đông. Lê Hạnh ngồi cạnh cửa sổ, tựa đầu chợp mắt.

Đến cổng bệnh viện, cô ghé vào quầy nhỏ bên đường mua cho ngoại bà một hộp bánh quế hoa.

Bà ngoại bị tiểu đường, bác sĩ thường không cho ăn ngọt, nhưng Lê Hạnh thỉnh thoảng vẫn lén mua để bà nếm chút hương vị.

Mua xong, cô chờ đèn xanh để băng qua đường.

Nhưng đúng lúc ấy, một chiếc xe thể thao màu đen bất ngờ lao tới, phanh gấp ngay trước mặt, suýt nữa đâm thẳng vào cô.

Hộp bánh rơi xuống đất. Trái tim Lê Hạnh như muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực.

Ghế lái là một người đàn ông xa lạ, gương mặt còn chưa hết bàng hoàng.

Còn ghế phụ… lại là gương mặt quen thuộc, vừa đêm qua còn xuất hiện trên nhóm chat ký túc xá.

Lâu Sùng.

Hắn ngồi tựa vào ghế, dáng vẻ nhàn nhã, cằm khẽ nâng, ánh mắt lạnh lùng khóa chặt lấy cô.

Trong tay xoay khối rubik, nét mặt bình thản như chẳng có chuyện gì vừa xảy ra.

Ánh mắt hắn đen sâu, lạnh lẽo. Giống hệt trong bức ảnh chụp trộm.

Cứ như việc suýt tông trúng người chỉ là một chuyện nhỏ không đáng bận tâm.

Ánh mắt chạm nhau vài giây.

Lâu Sùng khẽ nhướng mày, vứt khối rubik qua bên cạnh, đẩy cửa xuống xe.

Thân hình cao ráo gần một mét chín, vài bước đã đứng chắn ngay trước mặt cô.

“Xin lỗi.”

Giọng nói trầm thấp, đôi mắt đen dài hẹp dán chặt lên người cô.

Hắn cúi xuống, nhặt hộp bánh quế hoa trên mặt đất, chậm rãi đưa đến trước mặt cô, lễ độ đến mức gần như mỉa mai:

“Vừa rồi suýt đâm vào cô… không bị thương chứ?”