Chương 10.2: Rất hiếu thuận

Trâu Miêu ngẩn ra: “Nhưng mà…”

“Diễn đàn bị đóng rồi.” Người nãy giờ im lặng, Cố Kiều Tử bỗng cất lời.

“Gì cơ?” Trâu Miêu tròn mắt.

Lê Hạnh cũng khựng lại, động tác trên tay dừng hẳn.

Cố Kiều Tử rút tai nghe, vốn dĩ chẳng hề bật tiếng rồi ném điện thoại cho Trâu Miêu:

“Tự xem đi. Bài viết kia mới bị xóa, sau đó cả diễn đàn bị phong sát vĩnh viễn luôn.”

Trâu Miêu cuống quýt mở ra, quả thật đúng như lời.

Cố Kiều Tử ngả người lên ghế, khóe môi cong cong mang ý trào phúng:

“Chắc đυ.ng trúng chỗ cứng rồi. Nhưng Trâu Miêu này, cậu nói xem, rốt cuộc trong chiếc xe đó là ai nhỉ?”

Lời này rõ ràng nhằm vào Lê Hạnh.

Trâu Miêu không nói, ánh mắt phức tạp thoáng nhìn sang cô.

Lê Hạnh giả vờ như không nghe thấy, chỉ cúi đầu nhìn màn hình điện thoại trống trơn, lòng bàn tay khẽ siết lại.

Rõ ràng, đây tuyệt đối không phải do nhà trường ra tay. Trường không thể nào dùng thủ đoạn thô bạo thế này để dập dư luận.

Mà diễn đàn kia đã tồn tại từ khi Đại học Tây Kinh được thành lập, vậy mà lại nói xóa là xóa ngay lập tức…

Trong đầu Lê Hạnh, một cái tên chợt hiện lên.

Lâu Sùng.

Ngoài anh, sẽ không còn ai khác.

Nhưng… tại sao anh lại giúp cô?

Chiều hôm đó chỉ có một tiết đại học, hơn ba giờ là được tan.

Không có ca làm thêm, Lê Hạnh trực tiếp đến bệnh viện.

Trên xe buýt vắng người, cô ngồi bên cửa sổ, mắt vô định nhìn những tấm bảng quảng cáo ngoài đường.

Tiếng rung khẽ vang lên trong túi. Cô lấy điện thoại ra, là tin nhắn từ Hunter:

Hunter: [Thứ sáu tuần sau em rảnh không?]

Lê Hạnh thoáng sững người, liền trả lời:

[Rảnh.]

Hunter: [OK. Cần em đi cùng tôi dự một buổi tiệc.]

Cô rũ mắt, bất giác nhớ lại bữa tiệc đón tiếp hôm trước của Quý Văn Diên, lòng thoáng ngờ ngợ Hunter có lẽ cũng là một công tử nhà giàu nào đó.

[Được. Có điều gì tôi cần chú ý không?]

Bên kia im lặng.

Cô kiên nhẫn chờ, hai phút sau hiện dòng chữ “đang nhập…”, kế đó tin nhắn bật lên:

Hunter: [Chỉ cần đừng để ai phát hiện em là bạn gái giả.]

Không để ai biết mình là “bạn gái giả”.

Lê Hạnh khẽ mím môi, gõ chữ [Được.]

Vừa định thoát, màn hình lại lóe sáng:

Hunter: [À, nhớ mặc màu xanh. Tôi thích em mặc như thế.]

Đến bệnh viện, Lê Hạnh lên thẳng phòng bệnh của bà ngoại.

Tình trạng bà ngoại vẫn thế, chẳng nhận ra cô, nhưng hôm nay cũng không tỏ ra xua đuổi.

Ngồi trò chuyện một lúc, Lê Hạnh ra ngoài, định ghé phòng bác sĩ.