Sáng hôm sau, hơn mười giờ, Lê Hạnh tới bệnh viện. Người chăm sóc dịch vụ đang dỗ bà ngoại ăn cháo. Thấy cô vào, chị ta liền mỉm cười:
“Bà cụ, cháu gái bà đến rồi.”
Bà ngoại cô vẫn cầm điều khiển xem tivi, ánh mắt ngơ ngác.
Lê Hạnh đặt túi xuống, đón lấy bát cháo:
“Chị vất vả rồi, để em cho ngoại ăn.”
Người chăm sóc gật đầu, chỉ vào đĩa hoa quả trên bàn:
“Tôi có cắt thêm hoa quả, lát nữa cô ăn cùng nhé.”
Cô gật đầu cảm ơn. Người chăm sóc rời đi, phòng bệnh lặng lẽ trở lại.
Bà ngoại vẫn chăm chú nhìn tivi. Đó là bộ hoạt hình cô từng mê mẩn hồi nhỏ.
“Bà ngoại.” Cô khẽ gọi, đưa thìa cháo đến bên môi.
Bà ngoại há miệng ăn, rồi quay sang nhìn Lê Hạnh, ánh mắt xa lạ:
“Cô là ai?”
Lê Hạnh cười dịu dàng:
“Con đây, Sao Sao, cháu gái của ngoại.”
Ngoại nhíu mày, lắc đầu:
“Không phải. Sao Sao nhà tôi đâu?”
Cô không giải thích, chỉ lấy khăn giấy lau miệng cho bà.
Bà ngoại hất tay, trừng mắt giận dữ.
Cô lại khẽ cười, đặt bát xuống, gục đầu lên chân bà, làm nũng như khi còn bé:
“Bà ngoại!”
“Đừng gọi bậy, tôi không phải bà ngoại cô!” Bà ngoại cô quát lên, nhưng không đủ sức đẩy cô ra, đành quay đi, tiếp tục nhìn tivi.
Căn phòng đơn yên tĩnh. Ánh nắng qua rèm mỏng dịu dàng rọi vào.
Lê Hạnh cứ thế dựa đầu vào chân bà ngoại, nghe những câu thoại quen thuộc phát ra từ tivi.
Tên của cô, Lê Hạnh là do cha cô đặt, mang ý nghĩa hạnh phúc, may mắn. Ở nhà, cô được gọi là Sao Sao, mong cô sáng như sao trời.
Trước tám tuổi, cô đã sống một tuổi thơ hạnh phúc.
Cha cô là lính cứu hỏa, ông đã hy sinh khi lao vào đám cháy cứu một đứa trẻ.
Mẹ cô không chịu nổi cú sốc, trầm cảm rồi tự vẫn.
Từ đó, cô sống với bà ngoại.
Bà ngoại từng mạnh mẽ, độc lập, là hình ảnh phụ nữ tiên phong của thời đại. Ly hôn từ sớm, một mình nuôi mẹ cô khôn lớn. Trong mắt Lê Hạnh, bà ngoại vừa xinh đẹp vừa phong độ. Đi họp phụ huynh còn bị nhầm là dì.
Nhưng năm lớp 11, bà ngoại cô bất ngờ ngất xỉu.
Cô phát hiện ra khi tan học về, lập tức đưa ngay bà ngoại vào viện. Bác sĩ chẩn đoán u não, cần phẫu thuật, nhưng rủi ro cao, cơ hội sống mong manh.
Từ đó bà ngoại bắt đầu nằm viện. Ban đầu còn minh mẫn, sau trí nhớ mờ dần. Lúc đầu vẫn nhận ra cô, sau lại thường lẫn lộn, chỉ nhớ phải về nhà nấu cơm. Bác sĩ nói đó là Alzheimer, cô cần chuẩn bị tinh thần, sẽ đến lúc bà chẳng nhớ gì cả.
Kể cả không nhớ cô.
Hồi ấy, cô không khóc, chỉ bình tĩnh hỏi:
“Có thể giữ mạng cho bà không?”
Chỉ cần bà ngoại còn sống, quên cô cũng chẳng sao.
Chỉ cần bà ngoại vẫn còn, cô vẫn có một mái nhà.
Rời bệnh viện, Lê Hạnh quay về trường.
Đợi xe buýt, cô mở điện thoại, thấy có lời mời kết bạn.
Là Hunter.
Cô đồng ý, thêm ghi chú.
WeChat của anh ta cũng tên Hunter – Kẻ săn mồi.
Ảnh đại diện là một con cá quỷ biển sâu.
Cô thoáng khựng lại, mở trang cá nhân.
Trống rỗng, chẳng có gì.