Chương 8.1: Hunter – Kẻ săn mồi

Khu tập thể cũ kỹ, đèn đường mờ tối, cầu thang bộ cũng chật hẹp khó đi.

Lê Hạnh mò mẫm trong bóng đêm mở cửa vào nhà, không bật đèn. Căn nhà này cô thuộc từng ngóc ngách, quen đến nỗi nhắm mắt cũng có thể đi thẳng đến sofa. Vừa vào cửa, cô tháo đôi giày cao gót, để chân trần bước trên nền xi măng lạnh, chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc.

Bà ngoại nằm viện quanh năm, căn nhà phần lớn thời gian chỉ có mình cô ở. Căn hộ này đứng tên bà ngoại, trong khu tập thể cũ kỹ toàn người già sinh sống, đêm xuống yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng gió len qua khe cửa.

Lê Hạnh vừa tựa lưng xuống sofa nghỉ ngơi, điện thoại trong túi bỗng vang lên tiếng nhắc đặc biệt của ứng dụng.

Lại có khách đặt hàng.

Cô hít một hơi thật sâu, ngồi dậy, bật đèn, mở ứng dụng. Trên màn hình hiện ra đơn hàng mới:

Khách hàng: Hunter

Thời gian: 30 ngày

Yêu cầu: Trống

Cô hơi sững lại.

Giá dịch vụ của cô vốn thuộc hàng cao nhất trong nền tảng, hiếm ai đặt thẳng trọn gói ba mươi ngày, con số tối đa. Nhưng nếu nhận đơn này, cô gần như đủ tiền chi trả chi phí phẫu thuật cho ngoại.

Cô mở trang cá nhân của khách:

Hunter – Kẻ săn mồi

Đăng ký: hôm nay

24 tuổi, người Bắc Kinh

Ngón tay cô dừng ở hai lựa chọn Đồng ý và Từ chối. Do dự vài giây, rồi cô nhấn đồng ý.

Chỉ cần hoàn thành đơn này, chờ Cận Từ từ nước ngoài trở về, cô sẽ có thể đưa ngoại vào ca phẫu thuật.

Ngay lập tức, màn hình hiện biểu tượng nơ hồng báo giao dịch thành công. Hộp thoại trò chuyện bật sáng.

Cô gửi lời chào trước:

[Xin chào, xin hỏi anh có yêu cầu gì cụ thể về vai bạn gái?]

Tin nhắn gửi đi, nhưng bên kia không trả lời. Cũng bình thường thôi, đã hơn ba giờ rưỡi sáng, có lẽ khách đã ngủ.

Cô cũng thấy mệt, mai phải đi thăm ngoại rồi về trường, cần nghỉ ngơi. Nhưng đúng lúc chuẩn bị thoát ứng dụng, tin nhắn của cô hiện trạng thái “Đã đọc”.

Ngay sau đó, trả lời gửi tới:

Hunter: [Xin chào!]

Hunter: [Không yêu cầu gì, chỉ cần… bạn gái bình thường.]

Lê Hạnh khựng lại.

Bạn gái bình thường?

Đây là lần đầu cô gặp kiểu khách thế này, thoáng chốc chưa hiểu rõ ý.

[Xin lỗi, tôi chưa rõ lắm. Anh có chắc đã hiểu dịch vụ của chúng tôi chứ?]

Hunter: [Hiểu.]

Cô ngẩn người, chưa biết nên đáp gì.

Ngay sau đó, dòng chữ cuối cùng hiện lên:

Hunter: [Khuya rồi, ngủ ngon.]

Đối phương thoát.

Cô nhìn màn hình vài giây, đoán đây có thể là khách mới chưa quen quy tắc. Do dự rồi cô vẫn gửi thêm một tin:

[Đây là WeChat của tôi: xxxxxxxxxx. Sau này nếu tiện, chúng ta có thể liên lạc qua đó.]

Xong, cô tắt máy, đi tắm.