Lâu Sùng nhìn cô hai giây, im lặng tháo dây an toàn, mở cửa xuống xe.
"Biết lái chứ?"
Anh đi tới trước mặt, giọng nhàn nhạt.
Lê Hạnh ngẩng lên:
"Biết."
Lâu Sùng nhướng mày, hai tay đút túi vòng qua ghế lái, tiện tay quăng chìa khóa cho cô, kéo cửa ghế phụ ngồi vào, hất cằm:
"Em lái đi."
Lê Hạnh đứng khựng một thoáng, chưa động, cúi nhìn người trên ghế phụ.
"Sao?" Lâu Sùng ngước mắt, "Nếu em không ngại tôi lái xe khi đã uống rượu, tôi có thể lái."
Lê Hạnh mím môi, hiểu ý:
"Cảm ơn."
Cô vòng qua, mở cửa ghế lái.
Dòng Aston Martin này hơi đặc thù, Lê Hạnh cúi kiểm tra bàn đạp với vô lăng, vẫn có chút do dự.
Bên cạnh, Lâu Sùng cúi đầu xem điện thoại, không ngẩng lên:
"Cứ chạy đi. Đâm hỏng cũng không bắt em đền."
"…"
Cô không nói thêm, đạp ga. Xe vun vυ"t lao đi, nhanh chóng ổn định giữa đêm.
Đêm xuống lạnh, nhiệt độ tụt mạnh.
Trong xe bật sưởi, Lê Hạnh không thấy khó chịu. Hương húng quế thanh đắng, mát lạnh phảng phất khắp khoang, mùi trên người Lâu Sùng.
Cặn bã, đồ tồi, khốn nạn.
Đó là những từ cô nghe nhiều nhất về anh.
Nhưng lúc này, anh chẳng dính dáng gì đến những chữ ấy. Trái lại, như một công tử nhà giàu được dạy dỗ kỹ, chỉ lịch sự tốt bụng đưa cô về, chỉ là thương hại bẩm sinh của kẻ ở trên dành cho người thấp bé như cô.
Lưng Lê Hạnh vẫn căng cứng, không dám tựa ghế thả lỏng, cố giữ mình trong trạng thái cảnh giác.
Xe dần vào nội thành, ánh neon lướt qua cửa kính.
Cô nghiêng nhìn ra ngoài. Trong phản chiếu là sườn mặt người đàn ông ghế phụ: dáng anh lãnh đạm, ánh đèn chớp tắt cắt vát đường viền cằm tinh xảo càng mê hoặc. Tóc cắt rất ngắn, đen nhánh, từ bên hông vẫn thấy bờ mày lạnh sắc, sống mũi thẳng hẹp; ngũ quan góc cạnh, khí chất vừa lạnh vừa lười.
Nhìn thì thong dong, hờ hững, chẳng chút công kích.
Đôi khi đành thừa nhận, thượng đế thật thiên vị, vừa cho gia thế, lại cho gương mặt này.
Một người như anh, liệu còn thiếu gì?
"Nhà em ở đâu?"
Qua ngã đèn đỏ phía trước, Lâu Sùng bất chợt hỏi.
Lê Hạnh hoàn hồn, thu tầm mắt:
"Không sao, tôi đưa anh về trước, trong nội thành dễ bắt xe."
Ý cô là không muốn phiền anh đưa thêm.
Nhưng Lâu Sùng khẽ cười, ngoảnh sang:
"Em hình như rất cảnh giác với tôi?"
"Tôi không có ý đó."
Anh nhìn cô, giọng như có ý cười mà mắt lại chẳng ấm:
"Ừ, vậy ý em gái khóa dưới là gì?"
Cô chạm vào ánh mắt anh, im hai giây rồi nói:
"Xin lỗi."
Lâu Sùng chống đầu, nhướng mày, không đáp.
"Nhà tôi ở khu tập thể cách Đại Học Tây Kinh hai con phố."
Anh nhìn cô hai giây, gật đầu, chống đầu chỉ về phía trước, ra hiệu chạy tiếp.
Xe dừng trước cổng khu.
Lê Hạnh mở cửa xuống, đứng bên đường nhìn người trong xe:
"Tối nay cảm ơn anh."
Lâu Sùng lười nhác, một tay còn đặt trên vô lăng, lưng tựa ghế thả lỏng. Anh nâng tay day gáy, hàng chữ cái xăm đen sau cổ càng rõ, ngửa đầu nhìn cô, giọng chậm:
"Không có chi."
"Tôi lên trước đây. Học trưởng cần tôi gọi tài xế hộ anh không?"
"Không cần." Anh đáp nhạt, cúi lướt điện thoại, trước khi cô quay đi thì chìa máy tới:
"Nhưng đàn em khóa dưới à, tiện kết bạn WeChat không?"
Lê Hạnh hơi khựng, mắt chạm mắt.
Lâu Sùng cười nhã nhặn, lễ độ:
"Hai năm không về trường, nhiều chuyện không rõ, muốn hỏi em vài điều. Không tiện thì thôi."
Cô do dự một thoáng, nắm chặt điện thoại:
"Xin lỗi."
Vẫn là khước từ.
Lâu Sùng gật đầu, không dây dưa. Anh thu máy, đạp ga. Thân xe đen xé màn đêm, nhanh chóng khuất hẳn.
Lê Hạnh đứng tại chỗ, dưới đèn đường vàng vọt, bàn tay siết rồi thả lỏng, thở phào, bỗng thấy lưng lạnh buốt.
Rõ ràng anh không giống lời đồn.
Như chẳng hề dính dáng tới hai chữ "cặn bã".
Nhưng cô… vẫn sợ anh.