Chương 7.1: Không dính dáng đến kẻ cặn bã

"Chưa làm bao giờ?"

Làm… cái gì?

Nghe những âm thanh vẳng ra từ trong phòng, Lê Hạnh lập tức hiểu.

Lâu Sùng cúi mắt nhìn cô, vẻ mặt rất bình tĩnh, như chỉ thuận miệng hỏi vì tò mò, chẳng kèm theo hàm ý nào khác.

Lê Hạnh mím môi, lùi một bước kéo giãn khoảng cách với anh, cố giữ giọng bình thản:

"Đến giờ rồi, tôi phải đi."

"Lát nữa anh Quý ra, anh làm ơn nói lại giúp tôi một tiếng, cảm ơn."

Nói xong, cô quay người định rời đi.

Lâu Sùng nhướng mày, liếc vào trong phòng một cái rồi gọi cô lại:

"Không tự nói với cậu ta à?"

Bước chân Lê Hạnh khựng lại, cô quay đầu:

"Sau khi kết thúc dịch vụ, chúng tôi chỉ là người xa lạ."

Lâu Sùng nhìn cô, hơi hất cằm, khẽ cười, rút ngắn khoảng cách, ánh mắt ghim chặt:

"Cô Lê rất chuyên nghiệp."

Lê Hạnh không đoán nổi ý trong mắt anh, chỉ đáp:

"Tôi đi trước đây."

Dứt lời, cô quay lưng rời đi.

Lâu Sùng đứng nguyên, nhìn bóng lưng gần như bỏ chạy của cô, cúi đầu khẽ bật cười.

"Lê…"

Cửa phía sau mở ra.

Quý Văn Diên mặc chiếc sơ mi đỏ đậm in hoa phô trương, tóc chải chuốt tỉ mỉ còn xịt sáp. Vừa mở cửa thấy ngoài trống trơn liền sững người:

"Bạn gái tôi đâu?"

Lâu Sùng liếc hắn một cái, đáy mắt không gợn sóng, dừng ở cái áo lòe loẹt ấy hai giây rồi uể oải:

"Đến giờ, cô ấy đi rồi."

Quý Văn Diên vò tóc, chửi thề một câu:

"Tại tôi cả, vào thay đồ lâu quá. Tôi muốn để lại ấn tượng tốt cho cô ấy nên mới đổi đồ hơi lâu, chết tiệt!"

Lâu Sùng cúi đầu, tiện tay đặt chiếc flycam sang bên, ngón tay lướt nhanh trên màn hình, hờ hững hỏi:

"Cậu thích cô ấy?"

Quý Văn Diên ngẩn ra, mặt đỏ bừng như thiếu niên mới biết yêu, ngượng ngùng:

"Tôi cũng không rõ. Nhưng mà vừa nhìn thấy là có cảm giác mối tình đầu, hê hê, chắc là tình yêu?"

Lâu Sùng gật đầu, giao diện trên điện thoại nhảy tới phần thanh toán. Anh gõ mấy cái gọn lỏn, nhét điện thoại vào túi, ngẩng lên nhìn Quý Văn Diên, vỗ vai hắn, không nói thêm, quay lưng rời đi.

Quý Văn Diên đờ ra tại chỗ, mù mờ chẳng hiểu.

"Suýt quên!"

Hắn đập trán, chợt nhớ ra, vội mở app vào trang của Lê Hạnh, tính đặt lịch lần nữa.

Trong app cho phép đặt hẹn tối đa một tháng.

Hắn định chọn vài ngày.

Vừa mở ra thì phát hiện toàn bộ khung giờ đã kín.

Trọn vẹn ba mươi ngày, đặt sạch.

Khi Lê Hạnh rời câu lạc bộ đã hơn hai giờ rưỡi sáng, mãi không bắt được xe.

Khu này hơi hẻo, xe buýt tàu điện ngầm thì khỏi nói, dừng từ lâu.

Cô mở điện thoại xem, xung quanh ngoài câu lạc bộ này chỉ có hai khách sạn, mà giá một đêm gần như chạm mốc chục nghìn, bằng mấy lần phí hóa trị của ngoại.

Đi bộ về thì không thực tế.

Đang lúng túng, tiếng gầm của siêu xe vọng từ gara phía trước.

Một chiếc Aston Martin đen bóng dừng ngay trước mặt.

Kính xe hạ xuống, người cầm lái là Lâu Sùng.

Anh một tay đặt trên vô lăng, sườn mặt trắng lạnh góc cạnh, nghiêng đầu nhìn cô mấy giây rồi hỏi:

"Còn chưa đi?"

Lê Hạnh thoáng sững, mím môi:

"Đang đợi xe."

Từ trong xe, anh nhìn cô, khẽ nhướng mày. Trên gương mặt tuấn tú không lộ cảm xúc, chỉ như tò mò:

"Giờ này, Sùng Hoa Lộ còn có xe công nghệ tới à?"

Là chốn tiêu tiền nổi danh của Bắc Kinh, Sùng Hoa Lộ cách trung tâm khá xa, chung quanh toàn hội quán và khách sạn hạng sang, giá cả trên trời. Người đến đây hiếm kẻ "hiền lành", mà dù có, cũng chẳng mấy ai nửa đêm còn muốn về nhà như cô.

Lê Hạnh khựng lại, không đáp.