“Cảm ơn.”
Lê Hạnh nhận lấy ly rượu, nhìn chất lỏng trong suốt với màu sắc đẹp mắt, ngửa đầu nhấp một ngụm nhỏ.
Lâu Sùng đứng cạnh cũng cầm lên một ly rượu khác, uống cạn, rồi bước tới đầu bên kia chiếc bàn dài, dài chân ngồi hẳn lên mép bàn, tay thao tác bộ điều khiển.
Chiếc flycam bay vυ"t lên, lơ lửng ngay phía trên bể bơi, phát ra tiếng vo ve.
Mấy cô gái hotgirl mặc bikini quyến rũ liền đứng dậy, tạo đủ kiểu dáng đẹp mắt trước ống kính, hiển nhiên là đang lấy lòng chủ nhân chiếc flycam.
Nhưng Lâu Sùng mặt không hề có biểu cảm, vừa tùy ý điều khiển, vừa lại cầm ly rượu bên cạnh ngửa cổ uống, dường như chẳng phải rượu, chỉ như nước lọc.
Lê Hạnh lặng lẽ đứng đó, ly trong tay vẫn còn đầy, chỉ nhìn bữa tiệc xa hoa đầy xa xỉ này, một sân khấu mà mọi người đều xoay quanh một người duy nhất.
Mà người ấy lại hờ hững vô tâm, như thể cả hồ đầy “mỹ nhân ngư” kia chẳng hấp dẫn nổi anh bằng món đồ chơi trong tay.
Cô nhìn tấm lưng rộng thẳng của chàng trai, ánh mắt lại rơi vào hình xăm chữ cái rõ rệt nơi gáy trắng lạnh ấy.
Lâu Sùng, dường như không giống những lời đồn bên ngoài.
Bữa tiệc kéo dài đến tận nửa đêm mới dần tan.
Người bên bể bơi thưa dần, từng tốp nam nữ quấn quýt nhau rời đi lên lầu. Đi đâu làm gì thì chẳng cần đoán.
Lê Hạnh vẫn yên ổn làm một “bạn gái công cụ”, thỉnh thoảng có vài chàng trai ghé lại bắt chuyện, nhưng vừa biết cô là bạn gái của Quý Văn Diên, ai nấy lại tiu nghỉu bỏ đi.
Đến khi Quý Văn Diên bị Cận Nhạc Trạm kéo quậy một hồi mới nhớ ra còn “bạn gái tạm thời”.
“Xin lỗi nha.” Anh chàng ướt sũng như chú chó bị rơi xuống nước, gãi đầu đầy ngượng ngập:
“Bạn tôi nghịch quá, làm tôi quên mất luôn.”
Lê Hạnh mỉm cười dịu dàng: “Không sao.” Cô lấy khăn khô đưa cho anh, còn chủ động giúp lau tóc, thật giống một cô bạn gái nhẫn nại đợi người yêu chơi xong mới quay lại.
“Áo quần anh ướt hết rồi, có muốn lên thay bộ khác không?”
Quý Văn Diên sững vài giây, ngẩng đầu nhìn cô mà trống rỗng đầu óc, chỉ ngẩn ngơ “à” một tiếng, giống hệt một cậu trai mới biết yêu lần đầu.
Lê Hạnh cong môi cười, nhẹ nhàng nói:
“Đi thôi, cần em đi cùng không?”
Anh gật đầu lia lịa như cún con, còn cẩn thận giữ khăn trên đầu khỏi làm ướt người cô.
Cả hai rời khỏi đó.
Phía sau, Cận Nhạc Trạm từ bể bơi bò lên, gạt một người mẫu ra, nhìn về phía chiếc ghế dài nơi Lâu Sùng đang ngồi:
“Ê, anh Sùng, cậu có thấy bạn gái của Quý Văn Diên nhìn quen quen không? Hình như gặp ở đâu rồi ấy.”
Lâu Sùng ngẩng nhẹ cằm, đường nét cổ trắng ngần căng mảnh, anh chẳng đổi sắc, chỉ cúi đầu thu hồi flycam.
Chiếc máy đáp xuống bên chân, anh nhặt lên, xoay mấy cái trong tay, giọng lạnh nhạt:
“Sao? Cậu cũng để mắt đến cô ấy à?”