Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Ngọn Lửa Thầm Lặng

Chương 9

« Chương TrướcChương Tiếp »
Mọi người cùng bàn ríu rít trò chuyện, Dung Vi Nguyệt lại chẳng quen ai, lặng lẽ cúi đầu ăn cơm.

Chỉ là… cô dị ứng tôm cua, không ăn thịt dê, lại ghét mùi gừng. Thành ra trên bàn bao nhiêu món đều không hợp khẩu vị.

Ngày trước Phó Lận Chinh từng nói cô kén ăn, nuôi mãi chẳng béo nổi. Vậy mà mỗi lần cùng nhau ăn, anh đều chỉ gọi toàn món cô thích.

Giờ ai nấy ăn uống thỏa thuê, cô chẳng gắp nổi mấy đũa. Mãi cho đến khi trước mặt xoay qua đĩa sườn bò sốt tiêu đen đúng khẩu vị, cô mới gắp một miếng, nhai trong miệng.

Lại kỳ lạ, mỗi lần ngẩng đầu, trước mặt đều vừa khéo là những món cô thích ăn.

Đói bụng ban đầu, dần dần cũng được lấp đầy.

Điện thoại rung mấy lần, là Ân Lục nhắn tới: [Tôi vừa chép xong giáo án, không kịp xem điện thoại.]

[Trời ơi, sao trùng hợp thế! Đúng là miệng quạ của tôi!]

[Mau nói xem thế nào rồi? Gặp nhau là đỏ mặt hay đỏ mắt?]

Dung Vi Nguyệt vừa cắn thịt viên vừa gõ chữ, bất lực đáp: [Cậu tưởng phim thần tượng chắc, bọn tôi còn chẳng nói câu nào.]

Cô kể sơ qua chuyện vừa rồi, Ân Lục cảm thán: [Phó Lận Chinh đúng là lạnh nhạt, nhưng cũng bình thường thôi, dù sao năm đó…]

Cô ấy bỏ lửng, rồi lại hỏi: [Cậu không sao chứ? Ngồi cùng bàn có ngượng không?]

Dung Vi Nguyệt gõ: [Có gì đâu.]

[Sáu năm rồi, sớm đã qua hết rồi.]

Những năm tháng bồng bột kia, ai lại còn khắc cốt ghi tâm?

Thời gian trôi qua, có lẽ anh thậm chí đã quên mất cô trông như thế nào, tên gọi là gì.

Ân Lục bảo chờ về nhà sẽ tán gẫu tiếp, Dung Vi Nguyệt đặt điện thoại xuống, đưa tay gãi gãi cổ đang hơi ngứa, rồi tiếp tục ăn.

Một lát sau, có chị lớn tuổi ngồi cạnh để ý: “Cô bé, mặt cô sao đỏ thế?”

Cô cũng cảm giác cổ họng ngứa ran, nghe vậy lấy gương nhỏ ra soi, liền thấy cả khuôn mặt đỏ ửng, cổ cũng nổi từng nốt lấm tấm.

Rõ ràng là dị ứng rồi.

Hỏi ra mới biết, viên thịt vừa rồi trong nhân có trộn tôm. Cô mải chat với Ân Lục, ăn cũng không để ý.

Dung Vi Nguyệt lúng túng cúi đầu, chạy nhanh ra khỏi sảnh tiệc. Trong phòng vệ sinh, soi gương thấy mặt đỏ kéo xuống tận cổ, trên cánh tay cũng nổi vệt đỏ, nhìn rõ rành rành.

Sao mình lại bất cẩn thế này…

Trong túi không mang thuốc dị ứng, cô đành đặt đơn thuốc trên app, rồi ngồi xuống chiếc ghế trước bồn rửa tay để chờ.

Cô từng bị dị ứng nghiêm trọng hồi cấp ba, từ đó vẫn luôn cẩn thận tránh hải sản, nào ngờ giờ càng nhạy cảm hơn. May là hôm nay chỉ lỡ ăn một chút.

Cảm giác ngứa từ khắp nơi xộc tới, cổ họng như bị lông vũ cọ quét, cô nhíu mày, không dám gãi, chỉ có thể dùng tay áo chà sát cánh tay cho đỡ.

Trong lúc chịu đựng, trên đầu chợt vang lên giọng nữ dịu dàng: “Tiểu thư, cô sao vậy?”

Cô ngẩng lên, thấy là nhân viên khách sạn. Cô giải thích nguyên do, đối phương lập tức hỏi cô cần thuốc gì: “Quầy lễ tân hình như có thuốc dị ứng, cô chờ một lát nhé.”

Chưa tới một phút sau, nhân viên đã chạy lại, cầm theo một cốc nước ấm và hộp thuốc: “Vừa khéo còn sót, cô uống đi.”

“Cảm ơn…”

Uống xong thuốc, Dung Vi Nguyệt bảo mình ngồi nghỉ một chút sẽ ổn. Nhân viên còn để lại số điện thoại: “Có gì cần thì cứ gọi cho tôi.”

Cô cảm động cám ơn, không ngờ phục vụ lại chu đáo như vậy.

Một lúc sau, thuốc phát huy tác dụng, ngứa ngáy dần tan, cổ họng cũng thoải mái hơn. Đến khi soi gương, thấy trên mặt chỉ còn chút ửng hồng nhàn nhạt, không còn đáng ngại nữa.
« Chương TrướcChương Tiếp »