Chắc là ảo giác thôi…
Cô cúi đầu tiếp tục xử lý công việc. Đúng lúc ấy, một giọng nam trẻ trung vang lên:
“Tới rồi tới rồi! Trời mưa kẹt xe phát điên!”
Một chàng trai trẻ mặc vest đỏ rượu sặc sỡ, phong lưu tiêu sái, ngồi xuống chỗ trống cạnh Phó Lận Chinh.
Dung Vi Nguyệt nhìn sang, nhận ra là Hạ Tư Lễ.
Bạn chí cốt của Phó Lận Chinh, công tử cùng giới. Ngày xưa, cô cũng từng chơi rất thân với bọn họ. Hôm nay đúng là tiệc cưới biến thành đại hội bạn học…
Hạ Tư Lễ quẳng chìa khóa xe lên bàn, oán thán Phó Lận Chinh: “Vừa rồi trên đường cậu lái nhanh cái gì thế? Tôi mới chậm một cái đèn đỏ, quay lại đã chẳng thấy bóng dáng đâu!”
Phó Lận Chinh nghiêng đầu liếc: “Tôi chỉ nhích nhẹ ga thôi, cậu tự dưng già như bà thím đi xe đạp, còn ngồi sai chỗ nữa.”
“Ơ? Đây chẳng phải chỗ để cho tôi sao?”
“Lên sân khấu làm MC đi.”
“… Biến! Tôi đẹp trai thế này, sau này chỉ làm MC đám cưới cậu thôi. À đúng rồi, không phải cậu nói mấy hôm nữa mới về nước à?”
“Vừa khéo bận xong.” Giọng anh thản nhiên.
Đùa cợt vài câu, Hạ Tư Lễ đảo mắt quanh: "Tối nay ai tới vậy, lão Chu đâu…”
Đang tìm người quen, vừa ngẩng lên, anh ta liền sững lại: “Dung, Dung Vi Nguyệt?!!”
Thời trung học, Dung Vi Nguyệt nổi danh xinh đẹp. Diện mạo kiều diễm lạnh lùng, đến nỗi ngay cả Phó Lận Chinh cũng khó lòng dời mắt. Mấy năm không gặp, cô ăn vận trưởng thành, càng thêm nổi bật.
Hạ Tư Lễ phấn khích kéo tay người bên cạnh: “Thấy chưa, Dung Vi Nguyệt đó! Người yêu đầu đời của cậu!”
Phó Lận Chinh: “…”
Như thể muốn nhét bật lửa vào mồm thằng bạn, sắc mặt anh u ám: “Tôi đâu có mù.”
Hạ Tư Lễ cuối cùng cũng phản ứng kịp, cười đến nỗi l*иg ngực run bần bật, vội đứng lên bắt tay chào hỏi:
“Vi Nguyệt, lâu lắm không gặp! Sao tối nay em cũng ở đây vậy?”
Dung Vi Nguyệt giấu đi sự gượng gạo, lúm đồng tiền khẽ hiện: “Em là bạn đại học của chú rể.”
“Thật khéo quá! Vài năm không gặp càng ngày càng xinh đẹp rồi. Phó Lận Chinh, cậu sao thế hả? Gặp lại bạn cũ cũng không giới thiệu cho tôi, giấu riêng mình hưởng thụ à?”
Phó Lận Chinh: “…”
Khuôn mặt tuấn dật thường ngày vốn cao ngạo, giờ lạnh đến như băng dưới âm ba mươi độ, tâm tình rõ ràng chẳng hề tốt.
Dĩ nhiên rồi, cái tính anh sao chịu nổi kiểu trêu ghẹo này.
Hạ Tư Lễ cười xòa: “Hôm nay có thể hàn huyên một trận cho đã rồi.”
Dung Vi Nguyệt mỉm cười gật đầu: “Ừ.”
Hạ Tư Lễ ngồi xuống, chạm phải ánh mắt sắc lạnh như dao cắt của Phó Lận Chinh, nhịn cười đến mặt sắp co giật.
Có cần căng đến thế không? Chỉ là bắt tay thôi, cứ như sắp bị ánh mắt nào đó chặt đứt ngón tay rồi!
Không thèm để ý, Hạ Tư Lễ hào hứng hỏi han: “Vi Nguyệt, sau khi tốt nghiệp em về Kinh thị luôn à? Nghe nói bây giờ em mở xưởng gì đó?”
“Khảm hoa ti.”
“Đỉnh thế, tên gì?”
Anh chàng hỏi han tự nhiên, cô cũng thoải mái đưa danh thϊếp. Hạ Tư Lễ lại hỏi: “Làm ăn thế nào, có vất vả lắm không, hay thường xuyên phải tăng ca gấp rút?”
Dung Vi Nguyệt cười tự giễu: “Làm ăn không dễ, có việc để tăng ca thì còn đỡ, không có việc thì chỉ còn nước húp gió Tây Bắc thôi.”
Sau thời kỳ dịch bệnh, nhiều ngành nghề vốn đã khó khăn nay lại càng khốn đốn.
Hạ Tư Lễ lại hỏi: “Em học đại học ở Hàng thị thế nào? Lúc trước em thi vào Trung Mỹ đâu có vấn đề gì.”
Cô khựng một chút, cúi mắt: “Cũng tốt, Hàng thị đẹp, chỉ là mùa hè hơi nóng.”