*
[Nói Tào Tháo, Tào Tháo đến.]
[Tôi gặp lại Phó Lận Chinh ở tiệc cưới bạn học rồi.]
[“Đào hố chôn mình”.jpg]
Hóa ra bạn đại học của cô lại chính là bạn cùng lớp trung học cơ sở với Phó Lận Chinh.
Cứ tưởng đời này hai người đã chẳng còn dây mơ rễ má gì, không ngờ Kinh thị thật sự nhỏ đến vậy.
Bên kia Ân Lục chưa trả lời tin nhắn, Dung Vi Nguyệt đặt điện thoại xuống. Khách khứa lần lượt lấp đầy dãy bàn trong sảnh tiệc, ánh đèn rực rỡ muôn màu.
Phó Lận Chinh lúc này đang ngồi chếch đối diện cô.
Vừa rồi ở đại sảnh, câu nói lạnh nhạt kia của anh như kim châm dày đặc cắm vào thần kinh cô, lạnh buốt lan tới tận xương tủy.
Quả thật, kết cục năm đó của bọn họ, chẳng còn gì để nhắc lại.
May mà có người chen ngang, Từ Thành Quang cũng không kịp suy nghĩ nhiều, chỉ mời bọn họ đi vào.
Giờ phút này, người đưa thuốc cho Phó Lận Chinh nối tiếp không dứt. Anh nhận lấy nhưng chẳng châm lửa, gương mặt anh tuấn góc cạnh, đường nét ưu việt khiến người ta không kìm được mà say đắm. Trong tiếng trò chuyện cười đùa, khí chất cao quý trời sinh toát ra không chút gắng gượng.
Còn cô, từ lúc ngồi xuống, bên tai đã văng vẳng vô số lời bàn tán. Cộng thêm những gì cô từng nghe, mảnh ghép tạo thành bức tranh huy hoàng của Phó Lận Chinh.
Xuất thân hào môn đỉnh lưu, người thừa kế tập đoàn Minh Hằng, cháu đích tôn độc nhất của Phó gia, một trong Tứ đại thế gia. Ông nội là lão tướng quân công huân hiển hách, mẹ hoạt động chính trường, cha chưởng quản Minh Hằng suốt mấy chục năm, xây dựng thành đế quốc thương nghiệp trị giá hàng nghìn tỷ, lấy điện ảnh – truyền thông làm hạt nhân, lan ra bất động sản, năng lượng mới, trí tuệ nhân tạo… đủ lĩnh vực.
Phó gia trăm năm quyền thế, quân – chính – thương giới đều có tiếng nói. Dù mấy năm gần đây thu liễm ít phô trương, song vẫn vững vàng ngồi giữa trung tâm bàn cờ thượng lưu.
Riêng Phó Lận Chinh, thành tích hiển hách. Điểm thi đại học hơn bảy trăm, du học Mỹ, học tài chính tại Penn, lấy liền song thạc sĩ. Khi còn học đại học đã mở rộng bản đồ đầu tư khắp Âu – Mỹ – Á.
Anh còn đam mê đua xe từ nhỏ, 21 tuổi lấy bằng FIA siêu cấp, 24 tuổi đoạt quán quân thế giới. Giá trị thương mại bùng nổ, nay về nước lập đội đua riêng, giới xe hay thương trường đều có chỗ đứng, khiến hàng triệu người si mê.
Nhưng cho dù sinh ra đã ngậm thìa vàng, anh lại không hề mang cái dáng công tử khiến người ta chán ghét. Ngược lại, anh giống như mặt trời rực rỡ, nữ sinh yêu thích, nam sinh cũng muốn chơi cùng. Có người ghen tị, nhưng vẫn ao ước được như anh.
Có những người sinh ra đã tỏa sáng.
Huống hồ, thân phận và thành tựu càng khiến ánh sáng ấy chói mắt.
Nhưng hiện tại, tất cả đã chẳng còn liên quan gì tới cô nữa.
Dung Vi Nguyệt nghiêng mắt, dứt khoát gạt bỏ mọi tạp niệm.
Ngồi cạnh cô, một người đàn ông nhã nhặn rót nước, mỉm cười tự giới thiệu: “Dung tiểu thư, chào cô. Tôi họ Khoa, tốt nghiệp Mỹ thuật quốc gia khóa 15, hiện làm thiết kế nội thất. Vừa nghe Từ Thành Quang nói, cô làm nghề khảm hoa ti sao?”
“Ừ.”
“Thật lợi hại. Nghề thủ công phi di sản bây giờ thị trường khó khăn lắm…”
Anh ta tìm cách bắt chuyện, còn cô dịu giọng đáp ngắn gọn, không nhiều phản ứng. Được một lát, cô chợt ngẩng đầu, đối diện ánh mắt sâu lạnh bên kia. Phó Lận Chinh đang nghịch chiếc bật lửa, sau đó thản nhiên dời đi.