Chương 5

Bugatti dừng ngay trước cửa khách sạn. Cửa xe mở cánh chim, nhân viên phục vụ bước ra đón. Người đàn ông sải bước tiến vào.

Chiều cao gần một mét chín, khoác áo khoác đen, quần túi hộp tôn đôi chân dài thẳng tắp, đôi giày Martin gõ xuống sàn với dáng vẻ lười nhác. Vòng eo và bờ vai hoàn hảo, khí thế áp bức lan tràn.

Phía sau anh là màn mưa kéo dài, phía trên là chùm đèn pha lê rực rỡ rọi xuống. Tóc đen ngắn bị gió thổi hơi rối, làn da trắng lạnh, đôi mắt đen sâu hút, đường nét gương mặt sắc sảo. Trên mí mắt phải còn có một nốt ruồi đen nhỏ.

Năm đó, trong trận đua F1 quyết định ngôi vô địch năm, anh là người đầu tiên lao qua vạch đích. Tiếng hò reo như sấm, anh tháo mũ bảo hộ, nhướng mày nhìn thẳng vào ống kính, nốt ruồi kia theo đó mà nổi bật, điển trai đến mức khiến toàn mạng bùng nổ. Người ta gọi đó là nốt ruồi đoạt mệnh.

So với gương mặt trên màn hình quảng cáo, hiện thực còn sắc bén, khí thế công kích mãnh liệt hơn gấp bội.

Tựa như ông trời đã dồn hết tâm huyết để tạo nên anh.

Đại sảnh sôi trào. Dung Vi Nguyệt nhìn anh, đầu óc bỗng chốc ngừng hoạt động.

Phó Lận Chinh đã không còn dáng vẻ non trẻ, thay vào đó là nét chín chắn.

Sáu năm không gặp, vẫn có thể nhận ra sự ngạo nghễ bất kham ngày ấy.

Cô chưa từng nghĩ sẽ gặp anh ở nơi này.

Dù trong lòng đã diễn tập hàng ngàn lần, chiều nay còn nhắc tới anh trong câu chuyện. Thế nhưng khoảnh khắc tái ngộ vẫn đến quá đột ngột, không kịp phòng bị.

Đôi mắt đen lạnh lẽo của người đàn ông hờ hững lia về phía này. Tim Dung Vi Nguyệt như bị ai đó bóp chặt, run rẩy đập thình thịch, đau nhói đến mức bàn tay cầm danh thϊếp cũng bị cạnh giấy cắt vào rát buốt. Cô muốn bước đi, nhưng chân như bị keo dính chặt, không sao nhúc nhích nổi.

Phó Lận Chinh tiến lại gần. Cả đám người lập tức vây quanh chào hỏi. Từ Thành Quang cười lớn: “Hôm qua cậu còn bảo đang ở Ý, tôi tưởng cậu không về được nữa chứ. Hóa ra bay đêm về kịp, chứng tỏ tôi quan trọng ghê!”

Phó Lận Chinh nhướng mày, dáng vẻ lười nhác: “Cậu cũng biết tự dát vàng cho mình phết nhỉ.”

“Không thì sao? Chẳng lẽ cậu không phải vì đám cưới của tôi mà về à…”

Nhiều người nhao nhao đưa danh thϊếp, Từ Thành Quang cũng bận rộn giới thiệu bạn bè xung quanh. Cuối cùng, anh ta nhìn về phía trước, cười híp mắt: “Đây là bạn học cùng khóa đại học của tôi, Dung Vi Nguyệt. Tôi từng kể với cậu rồi đó, hoa khôi khóa bọn tôi, khối người theo đuổi luôn!”

Đột nhiên Từ Thành Quang nhớ ra, mắt sáng rỡ: “Khoan, hình như hai người hồi cấp ba đều học ở trường Lam, lại còn cùng lớp Sáu nữa? Vậy thì chẳng phải là bạn học cùng lớp rồi sao?”

Sắc mặt Dung Vi Nguyệt chợt khựng lại.

Từ Thành Quang cười đùa: “Thế thì là bạn cũ thân quen rồi còn gì. Chúng ta vào trong trước đi, hai người muốn trò chuyện hàn huyên cũng tiện.”

Ngoài sảnh tiệc, ánh đèn rực rỡ chớp nháy, tiếng người ồn ã, không khí nóng hổi bao trùm.

Dung Vi Nguyệt đứng đó, trong khoảnh khắc, bỗng thấy cả thế giới trước mắt trở nên mờ nhòe. Ngẩng mắt lên, lại đúng lúc ánh nhìn của cô chạm thẳng vào đôi mắt Phó Lận Chinh.

Ánh mắt anh sâu như biển đêm mùa đông. Khóe môi khẽ nhếch, giọng nói lười biếng như gió thổi qua, nhưng lại lạnh lẽo tựa lưỡi dao xé toạc mặt băng: “Không cần.”

“Giữa tôi và Dung tiểu thư, chẳng có cái "cũ" nào đáng để ôn lại cả.”