Chương 43

Chiều hôm đó, tin tức truyền đến Thanh Nguyệt Các, Thúy An, cùng một thương hiệu khác lọt vào vòng tuyển chọn cuối cùng của “Sương Tuyết Ngâm”. Ngày mai sẽ là buổi thuyết trình quyết định, ba bên sẽ cùng tranh tài tại hiện trường.

Ngày hôm sau, Thư Cầm đi cùng Dung Vi Nguyệt tới tập đoàn Minh Hằng. Chào hỏi lãnh đạo xong, cô liền bắt gặp gương mặt quen thuộc, Hướng An Nguyệt, người phụ trách mỹ thuật.

Ánh mắt Hướng An Nguyệt nhạt hẳn đi, khóe môi cong lên: “Vi Nguyệt, chúc mừng nhé, vào tới vòng chung kết rồi. Nghe nói lãnh đạo cũng khá ưng phương án của studio nhỏ nhà cô.”

Dung Vi Nguyệt thản nhiên, chẳng để tâm mỉa mai: “Cảm ơn.”

Hướng An Nguyệt nhướn mày: “Hôm nay nhớ biểu hiện tốt vào, tôi sẽ nói giúp cô vài câu.”

Cô ta vừa đi, đã có một người đàn ông trung niên bụng phệ tiến đến. Khoảng bốn mươi tuổi, trán hói loáng dầu, bộ vest xám cũ căng phồng vì cái bụng bia. Ông ta cúi gập lưng, cười nịnh nọt khi đưa điếu thuốc cho nhà sản xuất.

Đó là Đỗ Hải Tân, phó đạo diễn phụ trách đạo cụ.

Đến trước mặt, Dung Vi Nguyệt lịch sự chào.

Ông ta liếc cô, giọng nhạt nhẽo: “Dung Vi Nguyệt, cô chính là bà chủ Thanh Nguyệt Các à?”

“Vâng.”

Cô đưa danh thϊếp. Đỗ Hải Tân nhận lấy bằng bàn tay còn dính cọng rau, nheo mắt đánh giá: “Studio của cô nhỏ xíu thế này, lại mơ tưởng ôm mấy dự án lớn. Liệu có làm nổi không?”

“Xem xong bản kế hoạch hôm nay, đạo diễn Đỗ sẽ rõ ngay thôi. Hy vọng có thể nhận được sự công nhận của ngài.”

Đỗ Hải Tân lười nhác khẽ hừ, tiện tay nhét danh thϊếp vào túi rồi đi tới góc hành lang. Ở đó, một người đàn ông đã đứng chờ, cười cợt đưa cho ông ta một bao thuốc:

“Đỗ đạo, hôm nay làm phiền ngài giúp đỡ rồi. Bên Thúy An bọn tôi vẫn phải nhờ ngài nâng đỡ.”

Đỗ Hải Tân vốn là tuyến lãnh đạo trực tiếp phụ trách mảng đạo cụ, tuy không có quyền quyết định cuối cùng nhưng trong buổi thuyết trình hôm nay, ý kiến của ông ta lại cực kỳ quan trọng. Ông ta cầm lấy thuốc, hạ giọng: “Được rồi, tôi sẽ giúp. Nhưng nếu thành công thì phần trích lại phải đưa cho tôi đầy đủ.”

“Đương nhiên rồi. Chỉ là tôi nghe nói cái Thanh Nguyệt Các kia cũng có chút thực lực, tổng đạo diễn hình như rất ưng ý với họ. Liệu có thay đổi gì không?”

Đỗ Hải Tân đưa mắt nhìn ra ngoài, ánh mắt vô tình lướt qua cổ tay dán đầy cao dán của Dung Vi Nguyệt, khóe môi nhếch lên: “Có thực lực thì sao? Cũng phải có chỗ mà phát huy mới được.”

.

Buổi thuyết trình chính thức bắt đầu.

Trong phòng hội nghị, mười mấy người của đoàn phim ngồi ngay ngắn, chính giữa là nhà sản xuất và tổng đạo diễn.

Dung Vi Nguyệt thoáng đảo mắt, không thấy bóng Phó Lận Chinh, chắc anh còn đang ở ngoại địa tham gia giải đấu.

Ba bên lần lượt lên sân khấu. Đến lượt Thúy An, Đỗ Hải Tân đặt câu hỏi vô cùng dễ dãi, thậm chí còn bông đùa, bầu không khí thoải mái.

Cuối cùng, Dung Vi Nguyệt bước lên.

“Chào các vị, tôi là Dung Vi Nguyệt, người sáng lập studio chế tác hoa ti filigree Thanh Nguyệt Các.”

Cô khom mình cúi chào. Dưới sân, nhiều người thoáng sững sờ, còn trẻ thế kia? Sau lưng màn hình sáng lên, bóng dáng cô trong chiếc sườn xám cổ điển màu xanh nhạt, dịu dàng mà thanh lệ. Giọng nói lưu loát, từng bước phân tích rõ ràng, khiến không ít người vốn chẳng kỳ vọng gì cũng phải ngẩng đầu chăm chú.

“Cô gái này giỏi thật.”

“Bản phương án này còn hay hơn cái đầu tiên…”

Đỗ Hải Tân nghe vậy, ánh mắt thoáng lạnh xuống.