“Không gạt.”
Ngay lập tức điện thoại bị cúp ngang. Đêm đông giá lạnh mười giờ hơn, cô đợi mãi vẫn chẳng thấy bóng dáng, đến khi gần như tin rằng anh sẽ không tới nữa, xa xa dưới ánh đèn đường vàng nhạt, một bóng người lao thẳng về phía cô.
Chỉ mặc áo hoodie xám cùng quần jeans, rõ ràng là tiết trời lạnh đến đóng băng, thế mà trên trán anh vẫn rịn mồ hôi, đôi tay đỏ ửng ôm khư khư hộp bánh như ôm báu vật.
Anh như xé toang màn đêm, thở hổn hển, cúi đầu nhìn cô, khóe môi cong lên đủ để tan băng tuyết: “Bánh, anh mua được rồi.”
Áo quần lấm lem bùn đất, ướt nhẹp, hóa ra vì sợ cô đi mất nên anh cuống cuồng chạy, ngã một cú đau điếng. Kéo tay áo anh lên, cô thấy khuỷu tay tím bầm một mảng, nước mắt rơi lộp bộp xuống mu bàn tay anh: “Phó Lận Chinh, anh ngốc vừa thôi…”
Cô nghẹn ngào bảo, rõ ràng chỉ cố tình làm khó, vậy mà anh vẫn cam chịu.
Phó Lận Chinh cười, dùng cánh tay còn sạch sẽ ôm lấy cô: “Anh biết chứ. Nhưng khó lắm mới đợi được em chịu mở miệng, chẳng lẽ anh lại không nắm lấy? Kẻo em lại quỵt.”
Dung Vi Nguyệt từng nghẹn ngào kể với anh: “Hồi nhỏ em dở lắm, một kĩ thuật đơn giản người khác học một ngày thì em phải hai. Cha em thường nhốt em trong xưởng luyện suốt đêm. Mỗi lần như vậy, chị gái sẽ mua bánh quýt xanh tới dỗ em về nhà.”
Nước mắt rơi lã chã: “Nhưng chị em không còn nữa. Sẽ chẳng còn ai mua bánh ngọt dỗ em nữa…”
Nghe vậy, tim anh thắt lại, ôm cô thật chặt, giọng dịu dàng đến mức tan cả gió tuyết: “Không sao. Sau này bất cứ khi nào em không vui, anh sẽ ở đây. Để anh dỗ dành Nguyệt Nguyệt, được không?”
Đêm hôm ấy, vòng tay anh xua sạch mọi giá lạnh.
Cô mới hiểu, trên đời thật có một người, dù phong ba mưa tuyết, đầu rơi máu chảy, vẫn sẽ liều mạng chạy đến bên cô.
.
Dung Vi Nguyệt cúi đầu, khẽ cắn một miếng bánh, hương quýt xanh dịu mát hòa cùng vị béo ngọt của phô mai lan tỏa nơi đầu lưỡi.
Gió nhẹ thổi qua gò má.
Nhưng nay cảnh còn người đổi.
Ngửa mặt nhìn mảng mây vảy cá nơi chân trời, đôi mắt cay xè, cô khẽ chớp.
.
Tối đó, Ân Lục từ trường bước ra gặp cô, hai người cùng đi ăn.
Ăn xong, Dung Vi Nguyệt trở về, thu dọn hành lý. Ngày hôm sau, cô chuyển tạm một phần đồ đạc tới văn phòng.
Cô tính toán, số còn lại chờ khi nhận được tiền bồi thường hợp đồng sẽ dọn hết. Bây giờ cô hoàn toàn chẳng còn tin tưởng gã chủ nhà kia. Đàn chị lại thường xuyên đi công tác, liên lạc khó khăn, cô buộc phải tự bảo vệ quyền lợi của mình, cần thì kiện ra tòa cũng được.
Buổi trưa, lúc đang làm việc tại xưởng, bất ngờ có người đến tìm, chính là trợ lý đời sống của Phó Lận Chinh mang đến một hộp cơm dinh dưỡng.
“Đây là Phó tổng dặn. Anh ấy nói cô vì anh ấy mà sinh bệnh, nên từ giờ ba bữa đều phải do anh ấy chịu trách nhiệm.”
Dung Vi Nguyệt khẽ nhíu mày, định từ chối, trợ lý lại nói: “Phó tổng bảo, nếu cô không ăn thì trực tiếp đổ đi cũng được.”
“…”
Cô bất lực đành nhận lấy. Mở hộp ra, là bốn món một canh, tinh tế ngon miệng chẳng khác nào bếp riêng nấu nướng.
Thức ăn thơm phức, chẳng nỡ bỏ phí, cuối cùng cô vẫn ăn.
Từ hôm đó, ngày nào cũng có người mang cơm đến, nhờ vậy ba bữa của cô vô tình trở nên đều đặn hẳn.
Đến thứ Tư, một nghìn chiếc trang sức hợp tác mới làm xong, nhưng viêm gân ở cổ tay phải của cô tái phát. Mỗi lần lên cơn, cơn đau khiến cô gần như không thể dùng sức. Thư Cầm khuyên đưa cô đi khám, nhưng cô chỉ lắc đầu, dán cao là được, không muốn lãng phí thời gian.