Chương 40

Sau đó, trong ngăn bàn anh lúc nào cũng có sẵn lọ kẹo này để phòng khi cô cần.

Không ngờ, bao năm trôi qua, anh vẫn còn giữ.

Dung Vi Nguyệt ngẩn người, rồi khẽ gật đầu. Cho thêm chút kẹo, cháo ngọt dịu đi, dễ ăn hơn, cô mới uống được vài thìa, khẽ nói: “Anh còn phải tập luyện, không cần lo cho tôi. Đi đi.”

Anh quay mặt đi, cố tỏ ra thản nhiên: “Xe gặp sự cố, còn đang sửa.”

Cô không nói thêm gì nữa. Anh cầm tập đề án trên bàn: “Cái này tôi sẽ xem.”

“Vâng.”

Cô uống xong thuốc, lại nằm xuống nghỉ. Anh mới chịu rời đi.

.

Chiều xuống, cơn đau bụng dần biến mất. Lúc hoàng hôn nhuộm đỏ chân trời, Dung Vi Nguyệt ra khỏi phòng bệnh, liền thấy Phó Lận Chinh vẫn ngồi ngoài cửa.

Anh gập lại bản đề án, ngẩng lên khi thấy cô. Tư thế ngồi ngả ra sau, chiếc mũ lưỡi trai che lấp nửa gương mặt, bóng dáng cao lớn lười nhác mà lạnh lẽo.

Dung Vi Nguyệt ngạc nhiên, anh đã ra sân tập rồi, sao lại quay về?

Anh đứng lên, đi tới: “Sao không nghỉ thêm chút nữa?”

“Tôi đỡ rồi, không sao.”

Ánh mắt anh khẽ liếc tập tài liệu: “Bản này rất có sáng ý.”

“Cảm ơn.”

Trong căn phòng u ám, chỉ còn tia nắng cuối chiều hắt qua ô cửa cao, rải một vệt vàng nhạt dưới chân họ.

Không khí lặng im. Mùi thuốc lá bạc hà xen lẫn hương dâu xanh quanh quẩn. Anh cúi đầu, giọng khàn khàn: “Xin lỗi. Lúc nãy tôi lái xe quá nhanh.”

“Không sao, là do tôi không khỏe.” Cô cụp mi mắt, khẽ nói: “Tôi về trước đây.”

Cô xoay người, cổ tay lại bị bàn tay to lớn giữ lấy.

“Để tôi đưa em.”

Ánh mắt Dung Vi Nguyệt dừng lại đúng chỗ cổ tay trái anh.

Năm bảy tuổi, cô tập học nghề, lần đầu dùng mỏ hàn da hổ, sức quá nhỏ, không giữ được, bị bỏng ngay cổ tay trái, để lại vết sẹo hình trăng khuyết. Cô tự ti giấu mãi, luôn che bằng tay hoặc tay áo.

Sau đó, khi Phó Lận Chinh biết, anh chẳng nói gì. Nhưng hôm sau, trên chính vị trí ấy, anh xăm một vầng trăng khuyết. Anh còn cười lười nhác, nói: “Xấu chỗ nào? Trăng đẹp thế cơ mà. Tôi cũng khắc một cái, sau này chúng ta nắm tay nhau ra đường, ai nhìn chẳng biết là một đôi?”

Hình xăm ấy vốn nằm ngay nơi gần mạch đập nhất. Giờ đã không còn nữa.

Anh đã sớm buông bỏ đoạn tình cảm này rồi.

Dung Vi Nguyệt rũ mắt, khẽ nói: “Không cần đâu, anh bận gì thì cứ đi đi.”

Ánh mắt Phó Lận Chinh dừng thẳng trên người cô, thâm trầm khó dò.

Trong không gian lặng ngắt, chỉ còn tiếng kim đồng hồ tích tắc vọng lại.

Dung Vi Nguyệt rút tay về, giọng nhẹ như gió: “Phó Lận Chinh, em biết anh hận em. Mỗi lần gặp nhau đều chẳng vui vẻ gì. Anh yên tâm, sau này ngoài công việc, em sẽ giữ khoảng cách, cố gắng không xuất hiện trước mặt anh.”

Cổ họng anh khô khốc như vướng đầy cát.

Vết cắn nơi cổ tay lại nhói lên.

Dung Vi Nguyệt cúi đầu, lặng lẽ rời khỏi phòng y tế. Đi đến cửa, cô vừa định đặt xe trên ứng dụng thì một chiếc Mercedes-Benz G đen dừng trước mặt. Trợ lý Hoài Dụ bước xuống: “Dung tiểu thư.”

Cô sững lại.

Chẳng phải người khách tuần trước đến studio đặt đơn hàng lớn sao?

“Anh Chinh bảo tôi đưa cô về. Khu này chẳng có xe buýt, gọi taxi cũng khó.” Hoài Dụ gãi đầu, cười khổ: “Anh ấy còn dặn nếu tôi không đưa được cô về, mai khỏi cần đi làm. Cô cho tôi làm tròn nhiệm vụ đi.”

Quả thật, điện thoại cô đặt mãi vẫn không có xe. Dung Vi Nguyệt đành gật đầu.

Lên xe, cô liếc nhìn Hoài Dụ ngồi ghế phụ, bỗng hỏi thẳng: “Vậy đơn hàng thọ đào tuần trước… là Phó Lận Chinh bảo anh tới đặt đúng không?”