Bao năm qua, anh đứng trên đỉnh cao, phong quang không ai sánh kịp, hệt mẫu hình lý tưởng trong mắt vô số cô gái.
… “Dung Vi Nguyệt, đây là lần đầu tiên anh theo đuổi một người. Em nói em thích kiểu gì, anh sẽ cố gắng thay đổi, được không?”
Hình ảnh chàng thiếu gia ngang tàng, nửa quỳ trước mặt cô, giọng nói mang theo ý cười trầm thấp, dịu dàng dỗ dành, dường như vẫn còn văng vẳng bên tai.
Cô thất thần hai giây, phía sau vang lên tiếng còi thúc giục, Dung Vi Nguyệt vội đạp ga.
Ân Lục hỏi: “Sau khi tốt nghiệp về đây, cậu chưa từng gặp lại Phó Lận Chinh à?”
Dung Vi Nguyệt thu lại ánh mắt, khẽ đáp: “Kinh thị lớn như vậy, không gặp cũng là chuyện bình thường.”
Không có duyên, muốn gặp được vốn đã khó.
Muốn tái ngộ, lại càng khó hơn.
…
Mười phút sau, xe dừng trước một khách sạn năm sao. Cô dâu chú rể đứng ở cửa phòng tiệc đón khách.
Dung Vi Nguyệt đi tới, mỉm cười chúc mừng và đưa phong bì. Hôm nay cô mặc một chiếc áo len lệch vai màu nâu hạt dẻ, phối cùng váy xẻ tà nhuộm tie-dye mang phong vị Tân Trung Hoa. Nốt ruồi son nơi xương quai xanh ẩn hiện, cả người vừa thanh lãnh dịu dàng, vừa mềm mại duyên dáng.
Chú rể Từ Thành Quang nhìn thấy cô thì vô cùng nhiệt tình, liền giới thiệu với mọi người xung quanh: “Đây là bạn học đại học của tôi, Dung Vi Nguyệt. Khi đó cô ấy là thủ khoa chuyên ngành, bây giờ còn tự mở xưởng riêng, lợi hại lắm đó!”
Mọi người hỏi han, Dung Vi Nguyệt mỉm cười đưa danh thϊếp: “Thanh Nguyệt Các, chúng tôi chuyên làm hoa văn khảm. Rất hoan nghênh quý vị đặt chế tác trang sức.”
“Người đẹp thì làm ra trang sức cũng phải đẹp thôi, ha ha ha.”
Trong lúc trò chuyện, một chàng trai đi đến hỏi chú rể: “Quang Đầu, cậu nói xem, bao giờ anh Chinh tới?”
“Cậu ấy vừa gọi cho tôi, bảo sắp đến rồi. Hôm qua mới về nước, gặp được một lần cũng khó.”
Cái tên ấy lập tức làm dấy lên một cơn sóng ngầm.
“Anh Chinh? Các cậu đang nói về chủ nhân gia tộc họ Phó, Phó Lận Chinh sao?”
“Đúng thế, cậu ấy là bạn học cấp hai của tôi, anh em chí cốt.”
Dung Vi Nguyệt không ngờ lại có mối liên hệ này, đang ngẩn người thì có người chỉ về phía cửa: “Mau nhìn, có phải Phó Lận Chinh đến không?”
Ngoài khách sạn, từ xa vang lên tiếng gầm trầm thấp của động cơ siêu xe.
Tiếng gào rú tựa như báo đen rượt đuổi con mồi, xé gió mà tới, trong nháy mắt hút hết mọi ánh nhìn.
Tất cả cùng quay ra, trong đêm neon rực rỡ, một chiếc Bugatti Chiron Super Sport 300+ lao tới. Thân xe carbon đen nhám thấp và mượt như dã thú phục kích, cánh gió sau vươn lên, hai dải đèn LED phối cùng đường viền đỏ hệt như sao băng bốc cháy.
Đuôi xe phát sáng, trên thân còn xịt dòng chữ FLZ, là bản chế tác độc quyền Bugatti thiết kế riêng cho anh khi tròn hai mươi hai tuổi. Trên toàn thế giới, độc nhất vô nhị. Biển số lấp loáng ánh sáng:
Kinh A·X0831.
0831, chẳng ai biết vì sao anh đặc biệt mê con số này, nhưng chỉ cần thấy, nghĩa là anh đang ở đó.
Đèn xe sáng rực, bánh xe lướt qua mặt đường loang nước, bắn tung toé. Những chiếc xe khác vô thức nép sang bên, như thừa nhận sự chênh lệch thân phận, nhường hắn một con đường.
Ngông cuồng, phách lối, chẳng hề che giấu.
Giống hệt con người anh, chói lóa đến cực điểm.
Trong ngoài khách sạn, vô số ánh mắt dõi theo: “Trời ơi, đúng là Phó Lận Chinh kìa!! Anh ấy thật sự tới sao?”
“Không sai, là anh ấy. Chiếc Bugatti này cũng ngầu quá đi, nghe nói trị giá năm chục triệu!”