Cô ta mỉm cười e lệ: “Em cũng có vài ý tưởng, mà anh lại là nhà đầu tư chính. Vừa hay mọi người chuẩn bị đi hát, anh đi cùng đi? Tiện thể trao đổi luôn.”
Phó Lận Chinh phun một ngụm khói, ánh mắt lạnh như băng: “Giờ là giờ làm việc chắc? Có ý tưởng thì báo cấp trên của cô. Tôi cần phải bàn với cô sao?”
Hướng An Duyệt cứng mặt, như bị tát một cái. Hà Tâm lén kéo tay cô. Hai người định quay đi thì sau lưng giọng Phó Lận Chinh lạnh lẽo vang lên: “Đứng lại.”
Cả hai sững người.
Anh lạnh giọng từng chữ: “Cảnh cáo. Hôm nay là lần cuối. Sau này tôi còn nghe mấy người bàn tán, tung tin về đời tư của Dung Vi Nguyệt… thì đừng hòng đặt chân vào giới bạn bè nữa. Tôi nói là làm.”
Lời như gáo nước lạnh dội xuống đầu, Hướng An Duyệt và Hà Tâm mặt mày trắng bệch, cứng đờ.
Phó Lận Chinh dập tắt điếu thuốc, bỏ mặc họ, xoải bước lên chiếc Bugatti vừa tới.
Xe lao đi, gió lạnh tràn vào. Anh lại châm một điếu, mắt đỏ hằn tia máu, nhìn ra ngoài cửa kính.
Trong đầu, giọng nói của cô năm xưa vang vọng:
“Phó Lận Chinh, chúng ta đều chỉ là cơn say nắng ba phút. Em chưa từng coi tình cảm của anh là thật. Lên đại học em muốn yêu người khác thì không được à? Đừng đến tìm em nữa.”
“Phó Lận Chinh, chúng ta không có kết quả đâu. Từ nay về sau, mỗi người một ngả. Xin anh buông tha cho em.”
Ký ức chồng lên ký ức, cổ họng anh khô rát, phun ra một làn khói trắng, đáy mắt từng chút một trầm xuống, nặng như đáy biển sâu.
Bên kia, Dung Vi Nguyệt đã chào tạm biệt thầy cô trước, cùng Bành Thanh Thời đi xuống lầu.
Anh nói muốn đưa cô về, nhưng cô từ chối: “Em muốn đi xe buýt một mình, anh về trước đi.”
Thấy tâm trạng cô trĩu nặng, Bành Thanh Thời khựng lại, lời muốn nói ra rồi lại thôi: “Vậy… em về đến nơi nhớ nhắn cho anh, chú ý an toàn.”
Dung Vi Nguyệt ra đến trạm xe buýt, ngồi bên cửa sổ thất thần. Không lâu sau, cô nhìn thấy mấy học sinh cấp ba đi trên vỉa hè, vừa cười vừa đuổi nhau. Cậu con trai đi cuối còn lén vòng khăn quàng lên cổ cô bạn gái, khiến cô bé đỏ mặt mỉm cười.
“Tối nay lạnh, quàng khăn vào. Em cảm lạnh thì đau lòng chẳng phải vẫn là tôi sao?”
“Dung Vi Nguyệt, em không phải thích ngắm cực quang à? Năm sau, mùa đông năm nhất, chúng ta cùng đi Tromsø, Na Uy nhé.”
“Dung Vi Nguyệt, chúc mừng năm mới, bạn trai em nhớ em rồi.”
“Dung Vi Nguyệt…”
Bao nhiêu ký ức ùa về.
Cảnh trước mắt như sóng vỗ, Dung Vi Nguyệt dụi khóe mắt cay xè. Đôi mắt nâu hổ phách đeo kính áp tròng mờ nhòa phản chiếu từng cột đèn đường lùi lại sau ô cửa xe.
Xuống xe, cô lững thững đi vào khu chung cư. Trong hành lang yên tĩnh, gió lạnh từ khe cửa ùa vào, bóng đèn cảm ứng bật sáng từng ngọn theo bước chân cô.
Mở cửa nhà, bật công tắc nhưng không sáng. Vào nhóm cư dân hỏi mới biết điện lực đang sửa, lại mất điện.
Trong bóng tối, cô bật đèn pin điện thoại, đi vào phòng ngủ, thắp chiếc đèn sạc nhỏ trên tủ đầu giường.
Căn phòng im phăng phắc.
Chỉ còn một mình.
Cô ngồi xuống giường, kéo cánh tủ áo, lấy ra một chiếc hộp gỗ đen. Bên trong là cây violin tuyệt đẹp, lớp sơn gỗ mun bóng loáng, đầu đàn khắc một vầng trăng khuyết, đuôi đàn khắc một dòng chữ bạc lấp lánh:
To my princess: don’t be afraid, when the sun sets, the moon still shines. flz
(Đừng sợ, mặt trời lặn thì còn có ánh trăng. Dù là ánh sáng nhỏ nhoi, cũng đủ soi lối phía trước.)