Chương 34

Vài giây sau, Phó Lận Chinh nghiêng đầu, môi mỏng dính máu cô để lại.

Đôi mắt đen dần nhuốm sắc đỏ, hắn liếʍ vết máu, khóe môi nhếch lên cười nhạt, giọng khàn khàn: “Em đã ghét tôi như thế, vậy năm đó sao còn đồng ý ở bên tôi?”

Năm xưa, Phó Lận Chinh theo đuổi Dung Vi Nguyệt như cuồng phong bão táp.

Cô thích đàn violin, anh liền sáng sớm chở cô đến trường luyện đàn, mua bữa sáng ngồi chờ bên ngoài phòng tập; còn đích thân bay ra nước ngoài đặt cho cô cây đàn tốt nhất.

Cô nói muốn xem biển, anh lập tức đưa đi, bắn cả trời pháo hoa cho cô.

Có lần cô bị đám trai ngoài trường quấy rối, anh một mình xông lên đánh bốn người, đầu chảy máu, gãy xương mày, khâu tám mũi, vẫn cắn răng đứng vững.

Dung Vi Nguyệt muốn gì, anh cũng làm cho bằng được.

Kể cả sao trên trời, anh cũng muốn liều mạng hái xuống.

Lần đầu tiên cô chịu để anh đưa về nhà, thấy cô buồn, anh chạy một cây số mua bằng được bánh nếp cam xanh cô thích ăn để dỗ.

Đêm ấy, dưới ánh đèn đường vàng vọt bên hàng ngô đồng, anh cúi xuống nhìn cô, cả người rút lại sự ngông nghênh, giọng trầm khàn dịu dàng: “Dung Vi Nguyệt, tôi chưa từng theo đuổi ai, đây là lần đầu nghiêm túc theo đuổi. Em dạy tôi được không, làm sao để em vui? Tôi không muốn khiến em ghét.”

Sinh ra trong nhung lụa, anh chẳng thiếu thứ gì, cái gì đắt đỏ cũng không để tâm. Chỉ riêng cô là anh nâng như bảo vật, cẩn trọng, trân quý.

Nhưng sau đó, đời này cô chưa từng gặp lại một người như thế nữa.

Giả sơn sau lưng vang tiếng nước róc rách, màn đêm phủ dày, chỉ còn ký ức như tuyết rơi đầy mắt.

Nghe anh nói, Dung Vi Nguyệt quay mặt đi, cổ họng căng chặt, vài giây sau mới thốt được mấy chữ chua xót: “Chuyện đã qua lâu rồi, tôi cũng quên hết rồi. Giờ nhắc lại… còn có ý nghĩa gì?”

Hàng mi Phó Lận Chinh run nhẹ, lát sau cười khẽ: “Đúng. Năm đó chia tay, nói buông là buông, như trò con nít. Chẳng có gì ý nghĩa cả.”

Cô im lặng.

Ánh mắt anh đỏ quạnh, thấp giọng: “Lời chia tay năm đó, tôi nhớ từng chữ. Đừng nghĩ tôi còn dây dưa. Tôi hận em còn không kịp.”

Anh bước thêm một bước, cười nhạo chính mình: “Xem như tôi vừa rồi uống nhiều, lòng chinh phục nổi dậy thôi.”

Dung Vi Nguyệt đứng yên, mắt mờ đi vì sương lệ.

Anh thu lại ánh mắt u tối, lướt qua vai cô, xoải bước đi.

Đêm lạnh như nước, gió buốt len qua cành khô, quét rụng vài chiếc lá vàng cuối mùa. Vầng trăng trên cao bị mây dày che lấp, chỉ còn ánh sáng lạnh nhạt hắt xuống, khiến cả không khí đông cứng thành giá lạnh.

.

Khi Dung Vi Nguyệt trở lại phòng, bữa tiệc đã gần kết thúc, nhưng mọi người vẫn hăng hái chuẩn bị đi karaoke.

Bành Thanh Thời thấy cô: “Em vừa đi đâu vậy? Anh tìm mãi.”

Cô cụp mắt, nói dối: “Vừa rồi bụng hơi khó chịu.”

“Không sao chứ? Có cần đi viện kiểm tra không?”

Cô lắc đầu. Ngẩng lên, đúng lúc thấy Phó Lận Chinh cúi chào thầy cô, sải bước đi ra ngoài, lạnh lùng như không hề thấy cô.

Cô thu lại thần sắc, nhỏ giọng với Bành Thanh Thời: “Để em chào thầy cô rồi mình cũng về.”

“Được.”

.

Bên ngoài, Phó Lận Chinh xuống lầu, Hạ Tư Lễ nhận chìa khóa giúp anh lái xe.

Trước nhà hàng, anh khoác nguyên cây đen, tựa lưng vào bức tường đỏ, kẹp điếu thuốc, khói mờ phủ mặt, bóng đổ u ám.

Một giọng nữ dịu dàng vang lên: “Phó Lận Chinh…”

Hướng An Duyệt cùng Hà Tâm bước tới. Hướng An Duyệt nở nụ cười mềm mại: “Xin lỗi nhé, hôm nay bọn em chỉ đùa một chút, không cố ý mạo phạm. À, em muốn bàn với anh chuyện phim “Sương Tuyết Ngâm”, anh có rảnh không?”