Chương 33

Cô khựng lại, giây sau đã bị kéo mạnh vào vách đá giả sơn.

Bốn bề tĩnh mịch, chỉ còn tiếng nước róc rách, ánh trăng rải xuống mặt tường phủ đầy dây leo.

Anh tiến một bước, bàn tay giữ chặt eo cô, giam cả người vào vòng vây nóng bỏng.

Mùi thuốc lá bạc hà xen lẫn vị rượu bao phủ xung quanh.

“Phó Lận Chinh, anh làm gì…”

“Thích kiểu ôn nhu, nho nhã, lịch thiệp?”

Ánh mắt anh như cuộn lửa, giọng trầm khàn áp sát bên tai: “Bành Thanh Thời đúng gu em à? Hắn đi công tác về, em liền mời ăn cơm, cười cười nói nói. Cấp ba em cũng hay nhắc hắn trước mặt tôi. Sao hả, hắn mới hợp tiêu chuẩn chọn chồng của em?”

Cơn giận kìm nén suốt đêm, từ lúc gặp lại đến giờ, rốt cuộc bùng nổ.

Hai cánh tay vững chãi vây chặt, cô hoàn toàn không nhúc nhích được.

“Phó Lận Chinh, buông ra!”

Anh nâng cằm cô, buộc gương mặt nhỏ ngẩng lên. Đôi mắt đen sâu hoắm rực lửa, như muốn thiêu đốt cô thành tro: “Vì hắn mà đổi nguyện vọng sang Hàng thị đúng không? Em thích hắn đến mức đó? Vì hắn mà từ bỏ tương lai?”

Một cánh tay anh đủ siết gọn eo cô, hơi nóng qua lớp vải thấm vào da thịt, khiến cô run rẩy nhớ lại bao lần anh từng ôm cô như thế, mưa lớn táp xuống, cô khóc nghẹn trong vai anh, cầu xin tha thứ.

Cảm xúc của anh ào ạt như sóng thần, mạnh mẽ không ngăn nổi. Dung Vi Nguyệt cau mày, giận dữ nhìn thẳng: “Giờ tôi thích ai liên quan gì anh? Tôi học ở đâu cũng chẳng dính dáng anh! Phó Lận Chinh, chúng ta đã chia tay rồi, chuyện của tôi không cần anh quản!”

Khóe môi anh nhếch, cười đầy cay nghiệt: “Vậy à? Vậy ai là người từng nói thích tôi nhất, muốn cùng tôi học ở Bắc Kinh? Tôi liều mạng làm mọi thứ chỉ để em hài lòng, cuối cùng em lấy việc đùa bỡn tôi làm thú vui?”

Mắt Dung Vi Nguyệt đỏ hoe, mũi cay xè: “Hồi cấp ba, ai mà chẳng từng nói mấy lời ngốc nghếch? Tôi ra sao cũng chẳng liên quan gì anh. Ít ra Bành Thanh Thời còn hơn anh, anh ta sẽ không như thế này…”

Lời chưa dứt, môi đã bị chặn lại.

Nụ hôn như bão tố, nóng bỏng dữ dội, chiếm đoạt đến nghẹt thở. Anh siết chặt eo cô, một tay kẹp sau gáy, mạnh mẽ cuốn lấy, quấn xiết từng hơi thở, không cho cô đường lui.

Ngay khi cô còn đang vùng vẫy, giọng nói quen thuộc vang lên ngoài bức tường giả sơn: “Vi Nguyệt?”

Là Bành Thanh Thời, anh đi xuống tìm cô.

Một vách đá ngăn cách, anh không thấy cảnh tượng này.

Trong túi áo, điện thoại Dung Vi Nguyệt rung lên, tiếng chuông làm lòng cô run loạn. Nhưng mọi âm thanh nghẹn lại nơi yết hầu, đều bị Phó Lận Chinh nuốt gọn trong nụ hôn cuồng dã ấy.

Đợi đến khi Bành Thanh Thời đi xa, nụ hôn của Phó Lận Chinh mới dần chậm lại, từng chút từng chút đè xuống, cảm xúc dồn nén hỗn loạn quá mức. Anh giống như nắm giữ công tắc của cô, chỉ cần một khắc cô liền theo bản năng mà rơi vào.

Nhưng ngay khoảnh khắc sau, Dung Vi Nguyệt cố ép bản thân tỉnh táo, hàm răng cắn mạnh.

Vị tanh mặn của máu lan ra trong miệng.

Cô đẩy mạnh anh, một cái tát vang giòn rơi xuống.

Phó Lận Chinh cúi mặt, mớ tóc đen rối che đi đôi mắt.

“Phó Lận Chinh, anh bị bệnh hả?”

Hàng loạt ký ức ập tới như sóng lớn, Dung Vi Nguyệt không dám nghĩ, chỉ thấy mắt mình cay xè, hung hăng trừng anh: “Tôi thích ai thì liên quan gì đến anh? Dù sao tôi đặc biệt, đặc biệt… ghét anh!”

Xung quanh im ắng, trăng trên cao cũng trốn sau mây đen.