Anh khẽ thở dài: “Thế… em vẫn chưa định yêu đương sao? Từ Phó Lận Chinh tới giờ, cũng sáu năm rồi.”
Nghe cái tên kia, mắt cô khẽ rung động, thoáng gợn sóng: “Thực ra… dạo gần đây, em gặp lại anh ấy rồi.”
Anh kinh ngạc: “Các em… tái ngộ thật à?”
Cô giản lược kể mấy lần chạm mặt. Ngón tay Bành Thanh Thời siết chặt vô lăng, giọng khàn đi: “Thế… ý cậu ta là gì? Muốn quay lại sao?”
Dung Vi Nguyệt mân mê vết sẹo hình trăng khuyết trên cổ tay, giọng nhạt: “Không đời nào. Anh ấy… chắc hẳn hận em lắm.”
“Còn em thì sao? Em… có phải vẫn để tâm đến cậu ta?”
Cô lặng yên vài giây, nhẹ nhàng phủ nhận.
Bành Thanh Thời thở ra: “Chủ yếu là… bao nhiêu năm không gặp, em đâu biết giờ Phó Lận Chinh thành người thế nào. Em nên suy nghĩ cho kỹ, đừng vội vàng.”
Anh liền chuyển đề tài: “Thôi, đừng nhắc chuyện đó nữa. Dạo này sức khỏe em thế nào? Còn uống mấy loại thuốc kia không?”
Dung Vi Nguyệt khẽ bấm móng tay vào lòng bàn, cụp mắt: “Em cố gắng không uống… chỉ là gần đây áp lực công việc hơi lớn.”
Bành Thanh Thời nhìn cô, cảm giác cô ngày càng gầy, thứ gầy ốm không lành mạnh chút nào. Nhưng có những nỗi bệnh, chỉ có thuốc của trái tim mới chữa nổi: "Em nhớ nghỉ ngơi nhiều hơn một chút.”
Một tiếng sau, hai người đến trung tâm thành phố. Dung Vi Nguyệt chọn một nhà hàng phong cách cổ điển, vừa dừng xe chuẩn bị đi vào, phía sau bỗng vang lên một giọng nữ quen quen.
“Vi Nguyệt? Thanh Thời?”
Một cô gái trẻ trong bộ váy dài màu tím nhạt bước đến. Ngũ quan mềm mại dịu dàng, thấy hai người thì kinh ngạc: “Đúng là các cậu rồi! Lâu lắm không gặp.”
Cô gái tên là Hướng An Duyệt, từng là bạn học lớp bên thời cấp ba, cũng học mỹ thuật, từng ôn tập cùng chỗ với Dung Vi Nguyệt và Bành Thanh Thời.
Năm đó, Hướng An Duyệt chỉ là cô gái bình thường, thành tích cũng trung bình. Thế mà thi đại học lại phát huy vượt bậc, đỗ vào Trung ương Mỹ viện, sau này càng ngày càng xuất sắc, bây giờ đã lột xác thành người tự tin, xinh đẹp.
Mọi người chào hỏi. Hướng An Duyệt cười nói với Dung Vi Nguyệt: “Vi Nguyệt, đã lâu không gặp. Sau khi tốt nghiệp cậu cũng về Bắc Kinh làm việc rồi à?”
“Ừ.”
Hướng An Duyệt tươi cười, kéo tay cô: “Phải hàn huyên với cậu mới được. Hôm nay tôi và mấy thầy cô, bạn cũ họp mặt chúc sinh nhật thầy chủ nhiệm cấp ba đấy, nhìn kìa, mọi người cũng tới rồi.”
Dung Vi Nguyệt quay đầu, thấy mấy thầy cô và bạn bè nối nhau đi vào. Đứng ngay cạnh thầy chủ nhiệm… lại chính là Phó Lận Chinh cùng Hạ Tư Lễ.
Phó Lận Chinh nổi bật nhất trong đám đông, cao lớn thẳng tắp, khoác áo gió đen, cả người khí thế sắc lạnh, đường nét gương mặt góc cạnh như tạc, khí chất kiêu ngạo bất kham, thoáng nhìn đã khiến người ta không dời nổi mắt.
Bước chân anh dừng ngay, ánh mắt như có nam châm, khóa chặt về phía Dung Vi Nguyệt.
Tim cô thót lại, căng chặt đến đau. Mấy ngày không gặp, sao vừa thấy lại như có một luồng điện chạy dọc sống lưng.
Đám người tiến đến, Hướng An Duyệt tươi cười giới thiệu: “Thầy cô, em vừa gặp hai bạn học cũ.”
Hạ Tư Lễ ngạc nhiên: “Vi Nguyệt? Em cũng tới đây ăn à? Trùng hợp quá!”
Hướng An Duyệt kéo tay Dung Vi Nguyệt, giới thiệu với mọi người: “Các thầy cô còn nhớ không, đây là Dung Vi Nguyệt, thủ khoa khối chúng ta năm đó, giỏi lắm.”
Các thầy cô và bạn học lớp bên vốn đều biết cô. Chủ nhiệm lớp bên còn là giáo viên thể dục của Dung Vi Nguyệt, huống hồ đội bóng rổ nam năm đó cũng quen cô, bởi đội trưởng không ai khác chính là Phó Lận Chinh.