Chương 25

Cô chào tạm biệt, vừa định xoay người rời đi thì anh lên tiếng: “Này.”

“Ừm?”

Anh nghiêng đầu, giả vờ tùy ý: “Xe tôi bị kéo đi rồi.”

Cô ngẩn ra, anh cắn nhẹ má trong, giọng hờ hững: “Trợ lý còn phải ở lại làm việc với bảo hiểm, tôi đi không được.”

Dung Vi Nguyệt lập tức hiểu ý. Ban nãy anh cũng chỉ vì giúp cô mới vướng vào, cô không thể không giúp, nhưng rõ ràng anh chẳng muốn tiếp xúc nhiều với mình…

“Vậy… vậy để tôi gọi xe cho anh nhé?”

Đại thiếu gia vai rộng eo thon, đứng đó toát ra khí chất lười nhác nhưng áp lực, khẽ cười mũi: “Chỗ này hoang vu thế này, em gọi xe thì biết bao giờ mới tới? Tự mình đưa tôi đi.”

“Tôi…”

Anh tiến thêm một bước, chặn trước mặt, cúi mắt nhìn chằm chằm: “Sao thế? Lúc cần giúp thì bám chặt lấy tôi, giờ chỉ cần đưa một đoạn cũng không muốn à?”

Câu nói nghe thế nào cũng giống như cô quá vô tình, khiến Dung Vi Nguyệt á khẩu. Vội vàng giải thích: “Không… không phải ý đó. Anh lên xe đi.”

Cô vừa định vòng ra lấy xe, đã bị Phó Lận Chinh giơ tay chặn lại: “Đưa chìa khóa đây.”

“Ơ?”

“Để tôi lái.”

“Anh… muốn lái xe của tôi á?”

“…”

Thôi được, để một tay đua xe chuyên nghiệp ngồi ghế phụ còn căng thẳng hơn, cô ngoan ngoãn đưa chìa khóa.

Hai người lên xe, Dung Vi Nguyệt còn lo vị đại thiếu gia quen ngồi siêu xe hàng chục triệu tệ sẽ khinh thường con xe bình thường của mình. Nhưng Phó Lận Chinh chỉ chỉnh ghế, khởi động, không nói thêm một lời.

Cô khẽ giọng: “Anh cứ chạy đến chỗ anh là được, tôi tự lái về.”

“Nhà em ở đâu.” Giọng anh trầm thấp, mắt vẫn nhìn thẳng phía trước.

Dung Vi Nguyệt khựng một chút: “Phía Tây Ngũ Hoàn.”

Phó Lận Chinh trầm mặc vài giây, hờ hững: “Vừa hay tôi cũng ghé qua đó tìm bạn. Tiện đường đưa em về.”

Cô đành báo tên khu chung cư. Vừa định nhập vào bản đồ thì anh đã lạnh nhạt cắt ngang: “Không cần, tôi biết đường.”

Dung Vi Nguyệt ngẩn người, anh quen cả mấy khu xa tận ngoại ô thế này sao?

Cô lí nhí cảm ơn. Xe chạy êm, ngoài cửa kính, ánh đèn đường vàng nhạt lùi dần về sau. Trong khoang, mùi hương thanh mát của tinh dầu quýt xanh quẩn quanh.

Bỗng nhiên bụng dưới cô âm ỉ khó chịu, mấy hôm nay đang tới kỳ, cô khẽ xoa bụng. Ánh mắt sắc bén của anh lướt qua: “Đau bụng à?”

Cô giật mình, vội phủ nhận: “Không… không có.”

Quan hệ hiện tại đâu cho phép cô mở miệng giải thích. Nhưng Phó Lận Chinh lại như chợt nhớ ra điều gì, đáy mắt thoáng rừng, ngày trước, kinh nguyệt của cô luôn rơi vào cuối tháng. Sáu năm trôi qua, thay đổi cũng bình thường thôi.

Anh nhớ rõ, mỗi lần đến ngày, cô rất sợ lạnh. Anh lặng lẽ nâng nhiệt độ trong xe lên, giọng vẫn nhàn nhạt: “Nhiệt độ thế này được chưa.”

“Ừm.”

Gió ấm thổi ra, cơ thể dễ chịu hơn nhiều. Dung Vi Nguyệt nghĩ, lần trước gặp nhau hai người đã chẳng mấy vui vẻ, không ngờ hôm nay lại ngồi chung một chiếc xe.

Im lặng một lúc, cô lơ đãng hỏi: “Sao anh lại ở chỗ đó tối nay?”

Anh hờ hững: “Đang luyện tập gần đó.”

Cô sực nhớ: “Anh cố tình không phanh lại đúng không? Thực ra bọn họ ép xe là bằng chứng rõ ràng rồi, xe anh lại đắt như thế, đâu cần thiết phải… chơi cùng họ?”

“Không sao. Cùng lắm thì mất một chiếc xe.”

Lời nói nhẹ hều nhưng khiến ký ức ùa về. Năm đó sau khi cô thi đại học xong đi học lái xe, Phó Lận Chinh mang hẳn siêu xe chục triệu ra cho cô tập. Xe vốn không ai dám chạm, cô chẳng may va vào lan can, còn chưa kịp hoảng thì anh đã lao đến kéo cô ra khỏi ghế lái, gấp gáp hỏi có bị thương không.