Trong men rượu, gã tóc đỏ vô thức quay đầu, liếc sang chiếc Pagani đang đậu bên cạnh, não lập tức ù đặc.
Khoan đã, không phải tụi nó định khıêυ khí©h xe của một em gái xinh đẹp sao?
Sao lại thành ra chọc trúng thứ không nên đυ.ng thế này…
Mặt mày hắn trắng bệch, run rẩy cúi đầu nhận thua: “Anh, anh ơi… tôi sai rồi…”
Bên kia, Dung Vi Nguyệt vội dừng xe chạy tới: “Phó Lận Chinh, anh không sao chứ?”
Cô thật không ngờ anh lại trực tiếp tông vào, chiếc xe đó giá cả chục triệu tệ chứ ít gì…
Phó Lận Chinh nhàn nhạt nói không sao, buông cổ áo gã tóc đỏ, quay sang nhìn cô: “Em có bị gì không?”
Cô lắc đầu.
Anh liền gọi 122, rồi liên hệ trợ lý cùng công ty bảo hiểm. Trong lúc chờ, ánh mắt không nhịn được quét sang cô gái nhỏ đứng trong gió lạnh, trên người chỉ khoác mỗi chiếc áo len trắng cùng váy dệt mỏng, trông như một đóa sơn trà tinh khiết. Mái tóc dài màu trà đen búi thấp, rũ xuống che nửa gương mặt, cô co ro ôm chặt lấy mình.
Anh cau mày, cởϊ áσ khoác ném cho: “Khoác vào. Gió lớn thêm chút nữa là em bị thổi bay rồi.”
Dung Vi Nguyệt ngoan ngoãn đón lấy, mặc vào như đang trùm cả người trong áo người lớn. Hương thuốc lá bạc hà lẫn mùi blueberry quen thuộc ùa đến, làm tim cô khẽ run.
Ký ức bất chợt ùa về những mùa đông trước kia, sau giờ tan học, anh thường đưa cô về nhà, luôn khoác áo cho cô. Khi đi qua con hẻm vắng, anh sẽ ôm cả người lẫn áo nhốt vào lòng, cưỡng hôn ngang ngược. Anh dạy cô cách hôn, dạy cô đổi hơi, hôn đến mức mặt cô đỏ rực, còn thích cắn vành tai cô đến tê dại…
Cô vội cúi mắt, ép mình dập tắt dòng ký ức hỗn loạn đó.
Rất nhanh, cảnh sát giao thông tới. Thấy Phó Lận Chinh, họ sửng sốt, còn khách khí gọi một tiếng: “Phó thiếu! Không ngờ lại là ngài…”
Đám tóc đỏ chết lặng. Thằng lùn ốm vội tra thông tin, run rẩy đưa cho đồng bọn: “Anh! Đây… đây là Phó Lận Chinh! Thái tử gia của Minh Hằng tập đoàn!”
Trong Tứ Cửu Thành, ai chẳng biết nhà họ Phó có một vị công tử nổi danh “chơi liều nhất, điên dại nhất”. Nhảy dù, lướt sóng diều, trượt ván tốc độ… không trò mạo hiểm nào mà anh không chơi. Vừa có tiền vừa liều mạng, ai gặp cũng phải nể sợ, bởi chẳng ai liều được như anh.
Đám công tử con nhà giàu gặp anh còn phải răm rắp cúi đầu, huống chi bọn tép riu như bọn họ.
Xong đời rồi, đúng là tự tìm đường chết…
Khi xem lại camera hành trình, chứng cứ cố tình ép xe rành rành. Hơn nữa, đo nồng độ cho thấy gã tóc đỏ lái xe trong tình trạng say xỉn. Giấy phép bị tước là cái chắc, chưa kể bảo hiểm không chi trả khi gây tai nạn lúc say, hắn còn phải tự móc tiền túi bồi thường chi phí sửa Pagani, ước tính sơ sơ cũng ba trăm nghìn tệ.
“Ba… ba trăm nghìn?”
Nhân viên bảo hiểm nhẹ giọng giải thích: “Xe của Phó tiên sinh là hàng nhập khẩu nguyên chiếc, sơn xe một mét vuông thôi đã hơn chục nghìn, chưa kể phần đầu bị móp. Ba trăm nghìn mới chỉ là ước tính ban đầu.”
Nghe xong, gã tóc đỏ mặt cắt không còn giọt máu, ngã rạp xuống đất.
Phó Lận Chinh tiện tay ném chìa khóa cho trợ lý: “Mấy việc còn lại giao cho cậu.”
“Vâng, Phó tổng.”
Dung Vi Nguyệt đứng cạnh xe mình, thấy anh bước tới, vội tháo áo khoác trả lại, cảm ơn: “Tối nay… cảm ơn anh.”
Vốn cô định tự mình đến trình báo cảnh sát, nhưng nhờ có anh, chuyện này được giải quyết gọn gàng nhanh chóng.