Chương 23

Gã lùn cười đểu: “Đúng rồi, bọn anh hộ tống em về, đêm khuya em đi một mình buồn lắm.”

Dung Vi Nguyệt sắc mặt bình thản: “Các anh nên rẽ trái đi.”

Cặp mắt trong veo lạnh nhạt nhìn bọn chúng: “Đi thẳng năm trăm mét nữa chính là bệnh viện tâm thần.”

Hai gã: “??”

Cô kéo kính xe lên, đạp ga rời đi.

Bọn đàn ông kia không ngờ cô dám ăn nói chua ngoa, tức khắc bật chửi: “Con này láo nhỉ…”

Chiếc xe trắng cố tình ép sát, đổi làn chặn đầu, khiến cô suýt tông vào, phải phanh gấp lần nữa.

Cả đoạn đường vắng, chúng như keo bám lấy, đi trái cô đi trái, cô sang phải chúng cũng sang phải.

Đèn đỏ kế tiếp, bọn chúng lại hạ kính, cười hô hố, còn trêu chọc cô: “Người đẹp, đèn hậu xe bọn anh có đẹp không?”

Đèn xanh, trò chặn đầu vẫn tiếp diễn.

Dung Vi Nguyệt cắn chặt môi, lửa giận cuộn dâng. Trong đầu thoáng qua suy nghĩ nếu lần tới chúng phanh gấp nữa, cô sẽ mặc kệ mà đâm thẳng vào.

Ngay khi chuẩn bị, phía sau vang lên tiếng còi sắc bén.

Tiếp đó, tiếng động cơ rền vang, tựa như dã thú ngủ đông bỗng gầm thét, chấn động cả màn đêm.

Cô quay đầu, một chiếc Pagani Huayra Roadster BC lao vυ"t tới, thân xe carbon trần phối rượu đỏ, cuồng ngạo ngập tràn. Lốp ma sát mặt đường phát ra tiếng rít bén nhọn, tiếng nổ pô đinh tai, như muốn xé toạc bóng đêm.

Xe áp sát, nháy đèn xi-nhan nhắc nhở, khiến Dung Vi Nguyệt ngẩn ra mà phanh. Pagani lách nhẹ như cá bơi trong nước, quét một cú đuôi, gọn gàng chen vào giữa, chắn hẳn trước xe trắng.

Tiếng gầm động cơ cuồng dã dội thẳng màng nhĩ.

Cô nhìn kỹ, biển số bốn số cuối 0831.

Một dãy số quá quen thuộc.

Là người kia.

Phó Lận Chinh.

Trong xe trắng, hai gã say xỉn vẫn chưa nhận ra tình thế, thấy Pagani chặn đường, lại hí hửng cắt ngang muốn giở trò cũ.

Nhưng Pagani không hề nhường, ga vẫn đều đặn, khí thế ngút trời.

“RẦM!”

Tiếng va chấn long trời lở đất.

Đuôi xe trắng méo mó, cả chiếc bị hất văng sang rào chắn. Hai gã bên trong hét thảm, máu loang mặt, xương sườn như vỡ vụn.

Pagani khựng lại bằng một cú quét đuôi đầy kỹ thuật, dừng gọn gàng bên cạnh.

Cửa xe bật mở.

Người đàn ông bước xuống, thân hình cao lớn thẳng tắp, bóng đổ nghiêng dưới ánh đèn đường.

Một thân đồ huấn luyện đua xe, từng đường cơ bắp căng chặt. Tóc đen ngắn hơi rối, gương mặt lạnh khốc, đẹp trai đến mức khiến người nhìn tim đập dồn dập.

Khóe miệng anh dính một vệt máu, ngón tay thản nhiên lau đi.

Đôi mắt sắc lạnh quét về phía hai gã đang kêu la trong xe, bờ môi nhếch lên nụ cười ngông cuồng:

“Rác rưởi, ngay cả đường thẳng cũng không biết chạy. Hôm nay, bố dạy mấy người lái xe.”

Hai kẻ trong chiếc xe trắng đau đến mức nhe răng trợn mắt, gào thét thảm thiết.

Phó Lận Chinh chống tay lên khung cửa, cúi người nhìn vào, nốt ruồi đen bên mí mắt hơi nhướn lên, giọng khinh bạc: “Tiết học của lão tử đâu phải ai cũng có tư cách dự, hôm nay miễn phí tặng tụi mày một buổi, cảm giác thế nào hả?”

Gã tóc đỏ toàn thân như bị đánh gãy xương, đầu óc choáng váng, loạng choạng mở cửa bước ra, suýt nữa thì quỳ sụp xuống đất, còn chưa đứng vững đã bật tiếng chửi:

“Mày, mẹ nó…”

Chữ chưa dứt, cổ áo đã bị nhấc bổng, cả người như miếng bánh thịt dẹt bị Phó Lận Chinh thô bạo ép dán lên cửa xe.

“Aaaa!!!”

Đau đến nước mắt lưng tròng, hắn hoảng loạn cầu xin. Từ trên cao, Phó Lận Chinh cúi mắt nhìn xuống, lạnh nhạt: “Sao, không chửi tiếp à? Vừa rồi lúc cố tình ép xe còn hăng lắm cơ mà?”