Dung Vi Nguyệt bật cười: “Tôi chờ ngày ấy.”
Sau khi kẹt xe hai tiếng, cô mới về đến khu nhà.
Trước tiên ghé siêu thị mua vài quả trứng, tiện tay lấy hộp sữa sắp hết hạn và ít đồ nguội giảm giá.
Buổi tối, siêu thị hay hạ giá, đồ ăn không còn tươi mới nhưng miễn là có thể ăn được, thế là đủ.
Qua cửa hàng hoa quả bên cạnh, ông chủ nhận ra cô, cười hỏi: “Hôm nay mua gì đây, cô bé?”
Thấy quầy có cherry, loại cô thích nhất, Dung Vi Nguyệt tò mò hỏi giá.
Nghe báo bảy mươi lăm tệ một cân, cô đành thôi.
Giờ phải tiết kiệm, nếu xưởng không xoay kịp vốn, có lẽ cô sẽ phải vét sạch tiền tiết kiệm cá nhân.
Cô chọn túi cam nhỏ, ngồi xổm lựa kỹ rồi đưa cho ông chủ. Ông lại tặng thêm hai quả táo: “Cô là khách quen rồi, ăn nhiều một chút đi. Người gầy quá.”
Cô mỉm cười cảm ơn, xách túi quay vào khu chung cư.
Không hề để ý bên kia đường, chiếc Koenigsegg vẫn lặng lẽ đỗ, đèn xe ẩn dưới bóng đêm.
Trong xe, ánh mắt đàn ông sâu thẳm dõi theo bóng lưng cô dần xa, tối đen như vực sâu cuộn trào sóng ngầm.
Đốm lửa nơi đầu ngón tay cháy bỏng, kéo anh về hiện tại.
Phó Lận Chinh cúi mắt rít một hơi thuốc, khói trắng tan loãng nơi đầu môi, chỉ còn từng mảnh ký ức dồn dập tràn về.
Điện thoại reo.
Đầu dây bên kia là trợ lý: “Anh Chinh, đoàn phim “Sương Tuyết Ngâm” ngày mai sẽ ký hợp đồng với công ty trang sức Thúy An. Phần chế tác đạo cụ đã định rồi.”
Phó Lận Chinh lạnh giọng: “Định rồi? Ai định? Đã qua phê duyệt của tôi chưa?”
Trợ lý sững người. Anh xưa nay hiếm khi nhúng tay vào hạng mục thế này, hôm nay đã là phá lệ khi tự mình xin dự án từ tay chủ tịch. Không ngờ còn muốn quản cả chi tiết nhỏ: “Là bên mỹ thuật đoàn phim khá ưng ý phương án của Thúy An, đạo diễn cũng đồng ý. Hơn nữa báo giá bên đó hợp lý…”
“Xem như dự án trọng điểm mà làm, Minh Hằng thiếu khoản tiền này chắc?”
Anh dập tắt tàn thuốc, giọng lười nhác mà sắc lạnh: “Tập hợp toàn bộ phương án từ các xưởng hoa ti, nộp lại cho tôi duyệt. Tôi nhớ có một đơn vị tên là Tinh Nguyệt Các, nhất định phải đưa vào.”
Trợ lý ngơ ngác: “Vâng… được, anh Chinh.”
Cúp máy, Phó Lận Chinh lặng nhìn màn hình khóa điện thoại, bức ảnh chú chó nhỏ màu trắng. Nửa ngày, mới khởi động xe, lao vào màn đêm.
…
Phía bên kia, Dung Vi Nguyệt leo lên tầng sáu mới về đến nhà.
Ăn tối xong, cô định pha cốc chanh cam xanh yêu thích để tiếp tục làm việc. Ai ngờ, một tin nhắn tới, phá tan nhịp sống vốn dĩ.
Chủ nhà, Triệu Hâm, báo tin muốn bán căn hộ này, yêu cầu cô nhanh chóng dọn đi.
Tiếng đá lạnh rơi xuống ly, tim cô cũng rơi lạc một nhịp.
Cô vội nhắn lại: [Anh Triệu, sao anh bán nhà mà không báo trước? Tôi đã ký hợp đồng đến tháng Hai năm sau. Trong hai tuần ngắn ngủi, tôi biết tìm đâu ra chỗ mới để thuê?]
Đầu dây kia chỉ trả lời gọn gàng, gần đây anh ta đang thiếu tiền đang gấp, nên anh ta phải bán. Mong cô thông cảm: [Tôi sẽ trả lại tiền cọc và số tiền thuê còn lại. Hợp đồng cũng quy định cô phải phối hợp cho xem nhà, sắp tới tôi sẽ dẫn người đến, mong cô mở cửa.]”
Dung Vi Nguyệt nhớ rõ trong thời hạn thuê mà bán nhà, chính là vi phạm hợp đồng. Nhưng cô chẳng có cách nào ngăn cản, đành vào phòng ngủ, lật hợp đồng thuê ra, chụp lại một đoạn gửi cho anh ta: [Anh Triệu, anh đã nhắc đến hợp đồng, vậy hợp đồng cũng viết rõ, ngoài tiền cọc và số tiền thuê còn lại, anh còn phải trả thêm cho tôi một tháng tiền thuê coi như bồi thường vi phạm.]