Phó Lận Chinh khẽ xoay chiếc nhẫn “Tidal Tail” trên ngón tay phải, giọng lười nhác: “Chiều nay về tập đoàn, nghe báo cáo tài chính suốt hai tiếng, sắp ngủ gật luôn.”
Trần Nho Sinh bật cười: “Ba con khổ sở thuyết phục con chịu quản công ty, con tập sớm cũng tốt. Ta đang nói chuyện với học trò, con không vội thì ngồi chút đi?”
Anh gác chân dài, dựa lưng ra sau, cả người toát vẻ bất cần: “Không vội, thầy cứ nói. Miễn đừng rót cho con cái thứ trà đắng nghét kia nữa là được.”
“Thằng nhóc này, cho uống mà còn chê, phí hết trà ngon của ta.”
Rồi ông quay sang giới thiệu: “Đây là con trai bạn thân của ta, Phó Lận Chinh, giờ là tay đua xe chuyên nghiệp. A Chinh, đây là Dung Vi Nguyệt, học trò ta trước kia. Cô bé mới hai mươi lăm tuổi, đã tự mở công ty, làm bà chủ rồi, giỏi lắm đó.”
Dung Vi Nguyệt ngẩng lên, vừa khéo chạm ngay ánh mắt anh.
Người đàn ông nhếch môi: “Ừ, tuổi trẻ tài cao, vượt mặt chín mươi chín phần trăm sinh viên cả nước. Tôi… còn chẳng bằng.”
“…”
Cô không buồn đáp.
Trần Nho Sinh thấy dáng vẻ cà lơ phất phơ của anh thì cười mắng: “Nguyệt ngoan hơn cậu nhiều, chẳng bao giờ khiến ba mẹ phải phiền lòng. Từ bé đã là học bá, thông minh lại nghe lời, hiền lành biết mấy.”
“Ngoan ngoãn nghe lời…”
Phó Lận Chinh cười khẽ, đầu lưỡi lười biếng lướt qua mấy chữ ấy: “Thật vậy sao?”
Trong giọng nói, ẩn ẩn một tầng châm biếm.
Da đầu Dung Vi Nguyệt căng chặt, còn chưa kịp phản ứng, đã thấy khóe môi anh cong lên, ánh mắt dán thẳng vào cô: “Thế hồi cấp ba đã yêu sớm với người ta, cũng tính là ngoan à?”
Sau kỳ thi đại học, hai người từng quấn quýt trong phòng suốt một tuần, làʍ t̠ìиɦ đến hơn hai mươi lần, thế thì cũng được coi là “ngoan” sao?
Từ nhỏ đến lớn, Dung Vi Nguyệt luôn bị cha mẹ răn dạy phải trở thành một tiểu thư khuê các lễ độ, nghe lời, hiểu chuyện.
Dưới kiểu giáo dục áp lực so sánh, cô ra sức học hành, cố gắng làm “đứa con ngoan của người ta”.
Nhưng trong thâm tâm, cô biết mình chưa từng là một đứa trẻ ngoan thật sự.
Ví như hồi quân huấn, cô ghét đứng nghiêm nên cố ý giả vờ ngất; ngoài mặt thì gật đầu nghe lời thầy cô, nhưng thực ra lại xé nát bài diễn văn rỗng tuếch; cô ghét kiểu “biển đề” vô vị, đôi lúc làm bài tập còn chép đáp án; thậm chí từng nghĩ đến hút thuốc, uống rượu, chỉ là chưa bao giờ thành công.
Và cũng chỉ có Phó Lận Chinh, mới nhìn thấy được bộ mặt thật của cô.
Mà trớ trêu thay, những lần cô nổi loạn, thường xuyên lại để anh bắt gặp.
Mỗi khi vậy, anh đều trêu chọc: “Dung Vi Nguyệt, sao em lại giỏi giả ngoan thế hả?”
Thực ra, cô ghét nhất chính là bộ dạng “giả ngoan” ấy của mình.
Sau này, khi hai người thật sự ở bên nhau, cô buồn thì trốn học ngồi trên xe đua của anh, chạy lên núi hóng gió.
Cô chán mấy bài thuyết giảng nhạt nhẽo, thì theo anh trèo tường ra ngoài ăn đồ nướng.
Ngày mưa, cả hai núp sau tòa nhà thí nghiệm vắng người, vụиɠ ŧяộʍ hôn nhau.
Nhiều chuyện… thậm chí là cô chủ động.
Như đêm hè oi ả sau kỳ thi đại học.
Đêm ấy, sau tiệc lớp, Dung Vi Nguyệt say lả, lẩm bẩm không muốn về nhà, thế là đi theo Phó Lận Chinh đến căn hộ của anh.
Anh ôm cô vào phòng khách cho nghỉ, nhưng nửa đêm hơn một giờ, cô tỉnh rượu, bước ra gặp anh.
Anh hỏi: “Có chóng mặt không?”
Cô lắc đầu: “Chỉ hơi khát nước.”
“Qua đây, uống chút nước.”
Anh pha cho cô ly chanh mật ong. Trong căn bếp, anh mặc áo thun đen, quần túi hộp, dựa vào quầy bếp, cúi mắt nhìn cô: “Tửu lượng kiểu này, sau này đừng uống bừa bãi bên ngoài. Nhỡ bị ai lừa thì sao?”