Sau khi nhạc hội bắt đầu, phía sau Dung Vi Nguyệt gần như không yên phút nào, kẻ thì chạy tới xin chữ ký, kẻ thì đòi chụp hình chung.
Đến giữa chương trình có phần hỏi đáp, một nam sinh lớp 11 cầm mic cười hì hì: “Em muốn hỏi anh học trưởng Phó Lận Chinh lớp 12, lớp em có nhiều bạn gái thích anh lắm, nhờ em hỏi… xin anh cho số liên lạc được không?”
Cả sân bùng nổ, có người hô, rồi cả đám cùng phụ họa: “Phó Lận Chinh! Cho WeChat đi!”
Sân khấu còn có máy quay, ống kính lia thẳng đến Phó Lận Chinh, hình ảnh phóng to trên màn led giữa bầu trời đêm.
Chỉ thấy chàng trai lười nhác ngồi trên thảm cỏ, một chân co, một tay chống ra sau, ánh đèn vàng nhạt kéo dài bóng hình.
Gió tối lướt qua, áo thun đen bay gợn nếp nhăn.
Nghe thấy câu hỏi, anh lôi điện thoại ra, giơ tay về phía ống kính, cong môi cười hờ hững: “Lười add từng người, trực tiếp quét đi.”
Giây tiếp theo, mã QR WeChat sáng rực trên màn hình lớn giữa trời đêm, ngang ngược, táo bạo, như một lời mời công khai không kiêng dè.
Dưới sân la hét rung trời: “Ôi trời ơi, đúng là Chinh gia!”
“Ha ha ha, chiêu này bá đạo quá!”
Không khí như vỡ tung, vô số người giơ điện thoại lên quét mã, chẳng phân nam nữ: kẻ thì thật sự ái mộ, kẻ thì hóng hớt vui thôi.
Các nữ sinh lớp 12/6 thì thở dài cảm thán: “Đêm nay chắc WeChat của Phó Lận Chinh nổ tung luôn!”
“Chắc chắn rồi. Biết bao cô thích cậu ấy, nghe nói hoa khôi lớp bên theo đuổi cả mùa hè, còn đội trưởng cổ vũ lớp 3 cũng kết bạn rồi đó, không biết có thành công không.”
“Hừ, Phó Lận Chinh thiếu gì bạn gái, toàn con gái theo đuổi thôi, lớp lớp xếp hàng…”
Mấy cô nàng ríu rít tám chuyện, Ân Lục quay sang hỏi Dung Vi Nguyệt: “Cậu có quét WeChat của Phó Lận Chinh không?”
Dung Vi Nguyệt thản nhiên: “Không.”
Quét làm gì, cái kiểu con trai này đúng là… chói mắt quá độ.
Nhạc hội kết thúc, đám đông dần tản. Ân Lục về ký túc, Dung Vi Nguyệt ra khỏi trường, khát nước, bèn ghé sạp nhỏ ngoài cổng mua nước.
Trên trời rền một tiếng sấm, mưa dông sắp đổ.
Cô đứng trước tủ lạnh lựa đồ uống, phía sau truyền đến giọng nói mềm mại:
“A Chinh, hôm nay sinh nhật mười tám tuổi của em, lát nữa bọn em đi hát karaoke ăn khuya, anh có thể đến chung vui không?”
Dung Vi Nguyệt tò mò quay đầu. Dưới tán long não, Phó Lận Chinh cùng mấy bạn trai cầm lon nước ngọt. Một nữ sinh cao ráo xinh đẹp đang làm nũng, chẳng phải ai khác mà chính là hoa khôi lớp bên.
Đám bạn xung quanh cười ầm trêu chọc.
Phó Lận Chinh nghe xong, mặt vẫn thản nhiên như không: “Không rảnh, không đi.”
“Nhưng em thật sự rất mong anh tới mà.” Cô gái mím môi, ủy khuất: “Em theo đuổi anh lâu thế rồi, anh chẳng lẽ không thể suy nghĩ một chút sao? Em đảm bảo sẽ làm người bạn gái ngoan nhất, chỗ nào anh không thích em sẽ sửa.”
Anh nhướng mày, cười khẽ: “Cái gì cũng sửa được?”
“Ừm…”
Anh rút tay ra, khóe môi cong thành đường cung trào phúng: “Nhưng thứ tôi không thích chính là con người em, sửa thế nào được?”
Cô gái đỏ mắt: “Phó Lận Chinh!!”
Anh bóp bẹp lon nước trong tay, ném vào thùng rác, ngẩng mắt. Đôi mắt đen nhánh ấy chuẩn xác khóa chặt vào Dung Vi Nguyệt.
Giống như sớm đã biết cô đang lén nhìn.
Cô thoáng sững lại, nhưng cũng bình thản đối diện.
Anh nhìn cô, thì sao cô lại không thể nhìn lại?
Phó Lận Chinh bật cười khẽ, không rõ cười cô hay cười chính mình. Rồi cúi người, khẽ nhướng mày với cô gái trước mặt: “Sinh nhật mười tám tuổi vui vẻ. Sinh nhật thì đừng khóc.”