Chương 11

Cô chưa kịp trả lời, phía sau đã có tiếng lạnh lẽo cắt ngang: “Tránh ra, chắn đường rồi.”

Phó Lận Chinh đút tay túi quần, gương mặt uể oải mà khó chịu.

Anh Khoa vội vàng xin lỗi, lùi sang một bên.

Phó Lận Chinh sải bước chen giữa hai người mà đi.

Dung Vi Nguyệt cũng lạnh nhạt cất lời: “Xin lỗi, anh Khoa, tôi bận việc, không rảnh để trò chuyện.”

Lời từ chối rõ ràng, đối phương tiu nghỉu quay đi.

Cuối cùng, Dung Vi Nguyệt đến chào tạm biệt tân nhân, rồi lái xe rời khách sạn.

Xe dừng ở ngã tư, đèn đỏ vừa tắt, đèn xanh bật lên. Đúng lúc ấy, tiếng gầm khàn khàn của động cơ vang bên tai, một chiếc siêu xe màu đen vọt qua làn bên.

Chính là chiếc Bugatti của Phó Lận Chinh.

Như bóng quỷ thoắt ẩn, tốc độ sấm sét, rất nhanh đã mất hút nơi chân trời.

Dung Vi Nguyệt thu tầm mắt, lặng lẽ hạ cửa kính.

Gió ùa vào, cuốn theo tiếng nhạc từ radio.

Trùng hợp, đó là ca khúc của Vương Phi, “Năm tháng vội vã”.

“Năm tháng vội vã, ta đã nói bao nhiêu lần tạm biệt/

Rồi lại lần lữa không dứt/

Đáng tiếc chẳng ai có thể/

Dùng một cuộc biện giải để chứng minh từng yêu sâu nặng/

Năm tháng vội vã, ta vội vàng buông lời hứa/

Để rồi chẳng thể gánh nổi/

Đành chờ người khác thay ta thực hiện…”

Giọng nữ MC vang lên nhẹ nhàng: “Thanh xuân giống như một bộ phim tuyệt bản. Không biết mọi người có nhớ về mùa hè năm mười tám tuổi ấy, có điều gì… hay một người nào… không thể nào quên được không?”

Dung Vi Nguyệt mắt nhìn thẳng phía trước, tâm trí theo nhạc bay xa ngàn dặm, quay về mùa hạ năm ấy, ngay trước thềm năm cuối trung học.

Đêm hôm đó, cô lần đầu gặp Phó Lận Chinh.

Vì muốn có điều kiện học tập tốt hơn, cha mẹ đã ép cô chuyển đến trường trung học Lam. Cuối tháng bảy, toàn bộ học sinh lớp 12 phải quay lại trường ôn tập. Cô được phân vào lớp trọng điểm, lớp 12/6. Vừa vào đã là một loạt bài kiểm tra lớn nhỏ, áp lực nặng trĩu đến nghẹt thở.

Ngày cuối tháng tám, trước khi chính thức khai giảng, nhà trường phá lệ tổ chức một buổi nhạc hội mùa hè, để học sinh thư giãn đôi chút.

Buổi tối, cả học sinh khối mười và mười một cũng tham gia. Dung Vi Nguyệt lần đầu dự một hoạt động như vậy. Ân Lục dúi cho cô hai cây gậy phát sáng, kéo cô ngồi bãi cỏ cùng bạn bè lớp 12/6.

Gió hè oi nồng, sân vận động chật ních người. Trước khi khai mạc, phía sau vang lên tiếng reo:

“Ê, A Chinh trở về rồi kìa?”

Tiếng ồn ào dấy lên như thủy triều, lan ra tứ phía.

Dung Vi Nguyệt quay đầu, liền thấy một nhóm nam sinh từ khán đài xa xa bước xuống.

Mà người đi giữa, gây chú ý nhất một chàng trai áo thun đen, quần jeans xanh, dáng vóc cao lớn thẳng tắp…

Lông mày đen rậm, đôi mắt lạnh nhạt, gương mặt tuấn dật khiến người ta không cách nào rời mắt. Không biết cậu bạn bên cạnh nói gì, Phó Lận Chinh cười, giơ chân đá một cú, vừa ngông vừa ngang.

Nhiều nam sinh ùa lên khoác vai bá cổ, nhao nhao chúc mừng: “Chinh gia, bọn tôi còn tưởng cậu đợi tới khai giảng mới về, hóa ra lại âm thầm cho bọn tôi bất ngờ à?”

“Đúng đó! Sao không tổ chức tiệc mừng công? Không sao, bọn tôi bao luôn cho cậu!”

Mấy chàng trai cười đùa, xung quanh càng nhiều ánh mắt con gái ném tới, thậm chí còn chuyền tay nhau xem lại video thi đấu của anh, thỉnh thoảng hét lên đầy phấn khích.

Dung Vi Nguyệt chẳng biết người này là ai, Ân Lục ghé tai giải thích: “Đó là Phó Lận Chinh, thiếu gia nhà giàu đấy. Cũng là tay đua xe cừ khôi. Trên diễn đàn trường có đầy video đua xe và confession gửi cho anh ta, nổi lắm!”