Cô thở phào nhẹ nhõm, rời khỏi phòng vệ sinh.
Đoán chừng tiệc cũng sắp tàn rồi.
Cúi mắt bước về, đi được vài bước ngẩng đầu, chợt nhìn thấy phía trước hành lang cách chừng năm mét…
Phó Lận Chinh.
Người đàn ông một chân hơi co, một chân chống đất, lười biếng tựa nghiêng vào tường, đang gọi điện thoại.
Ngón tay anh kẹp điếu thuốc, trên tay phải đeo chiếc nhẫn Tidal Tail, khói trắng lượn ra từ môi, bị gió cuốn bay ra ngoài cửa sổ, tan vào bóng đêm ẩm ướt, mưa lất phất rơi.
Thân hình cao ráo đứng ngay ranh giới sáng tối, đường nét mơ hồ. Gió lùa tóc ngắn gọn gàng, gương mặt lạnh lùng, khí chất ngông nghênh xen chút lãnh đạm.
Hành lang hẹp, anh chắn ngay lối đi về.
Dung Vi Nguyệt khựng lại, tim hơi chùng xuống.
“Biết rồi, báo cho quản lý.”
Bên kia dứt cuộc gọi, anh bỏ điện thoại xuống, xoay mặt.
Ánh mắt sắc lạnh quét tới, thẳng tắp rơi xuống người cô.
Ngoài cửa sổ, một chiếc lá ngô đồng khẽ đậu như cánh bướm. Trời đêm u ám, mưa rơi lất phất, đèn neon ngoài kia mờ ảo mông lung.
Phó Lận Chinh vẫn nhìn, ánh mắt nửa khép nửa hờ, không hề dời đi. Lặng im, mà như một ngọn lửa, hun nóng đến bỏng rát.
Phó Lận Chinh nhìn cô, đôi mắt đen sâu như lá rụng chìm trong hồ, không thấy đáy.
Dung Vi Nguyệt ngẩn người một thoáng, rồi vẫn giữ bình tĩnh bước tới.
Cô cứ nghĩ anh sẽ lạnh nhạt quay lưng rời đi, nào ngờ người đàn ông ấy vẫn đứng yên như núi, cho đến khi cô đến gần, anh mới ném chiếc áo khoác trong tay sang, giọng điệu thản nhiên, lạnh như băng:
“Tiệc tan rồi, có người nhờ tôi mang cho cô.”
Thì ra chỉ là bất đắc dĩ, phải chờ ở đây để đưa đồ.
Cô ôm chặt lấy áo, lùi một bước: “… Cảm ơn.”
Mùi bạc hà quyện việt quất quen thuộc lẩn khuất trong không khí, chính là loại Marlboro ngậm viên bạc hà anh từng thích hút.
Phó Lận Chinh đứng thẳng, cao lớn chắn trước mặt cô. Anh tập luyện lâu năm, cơ bắp săn chắc, thân hình thon gọn mà rắn rỏi, so với cô cao hơn gần 25 phân, vai rộng gấp đôi. Ngày xưa chỉ một tay đã có thể siết chặt eo cô, ôm ấp đầy sức mạnh. Khi ôm thì ấm áp, nhưng cũng chẳng mấy hòa hợp, cô nhỏ bé như chú mèo con, lại phải dung chứa con mãng xà hung hãn kia… khổ sở không ít.
Lúc này, bóng anh đổ xuống, mang theo sức ép nặng nề. Thấy anh vẫn chưa rời đi, Dung Vi Nguyệt cúi mắt, cắn khẽ môi đỏ, khẽ hỏi: “Anh còn chuyện gì nữa sao?”
Trên đầu vang một tiếng cười khẽ, nghe như chế nhạo cô tự mình đa tình. Phó Lận Chinh đưa thêm một túi giấy: “Chị bàn bên gói mang cho cô, nhờ tôi chuyển.”
Trong túi là hộp bánh nếp và chè ngọt, hẳn là mấy món tráng miệng cuối tiệc. Toàn bộ đều đúng vị cô thích. Anh khẽ cong môi: “Chứ cô tưởng tôi đợi ở đây vì cái gì?”
“…”
Cô nhận lấy, chợt thấy cổ tay trái anh trống trơn.
Hình xăm vầng trăng năm nào… đã bị xóa sạch.
Đáy mắt Dung Vi Nguyệt thoáng run, giọng lại trở nên xa cách lễ độ: “Tôi cũng đâu nghĩ vậy, cảm ơn.”
Phó Lận Chinh nhìn cô, ánh mắt tối thẳm. Không khí thoáng ngưng lại. Cô định mở lời nói “tôi đi trước”, nhưng một giọng nói khác cất lên trước:
“Dung tiểu thư…”
Là vị anh Khoa cùng bàn khi nãy.
Anh ta đi tới, gật đầu chào Phó Lận Chinh, rồi chờ mong nhìn Dung Vi Nguyệt: “Dung tiểu thư, ngoài trời đang mưa, để tôi đưa cô về nhé?”
“Cảm ơn, không cần, tôi có xe rồi.”
Cô bước lên, anh Khoa vẫn đi theo: “Vậy… chúng ta có thể thêm WeChat không? Sau này có thể trò chuyện.”