Đầu tháng mười, cuối thu.
Bầu trời như một chiếc bình gốm men xanh xám bị úp ngược, từng giọt mưa rơi xuống từ miệng bình, rả rích suốt ba ngày, phủ lên Kinh thị một lớp sương ẩm mờ mịt.
Buổi trưa, Dung Vi Nguyệt vừa hạ bút hoàn tất bản thiết kế. Cô ngẩng đầu, thấy ngoài cửa sổ lại bắt đầu mưa.
Cổ tay nhức mỏi, cô xoa nhẹ rồi đi về phía xưởng phía sau. Học trò và các nghệ nhân lớn tuổi ai nấy đều đang bận rộn, tiếng gõ đυ.c, tiếng hàn, tiếng quạt thổi nguội rộn ràng vang lên.
Cô vừa đi vừa chỉ dẫn: “Gõ nhịp và lực phải đều, chỗ này dùng đầu cong chữ C rồi khắc lại.”
“Có tạp chất, trước khi nhuộm lam chưa rửa axit sạch, nhớ để men không tràn viền.”
“Khung hoa bị cháy rồi, nào, đứng lên.”
Học trò vội vàng nhường chỗ, Dung Vi Nguyệt kéo cao khẩu trang, bật đèn hàn, cầm nhíp thao tác: “Dùng lửa nhỏ quay vài vòng trước, chờ hàn the đen rồi mới chuyển lửa lớn, nhớ canh thời gian…”
Mấy học trò túm lại quan sát, còn trêu: “Lửa này nghe lời chị Vi Nguyệt quá nha.”
Một nghệ nhân già cười ha hả: “Thuần thục cả thôi, Tiểu Nguyệt tổng của chúng ta tám tuổi đã biết dùng ống bễ rồi, nhắm mắt cũng hàn được.”
Dung Vi Nguyệt dứt khoát tắt mỏ hàn: “Làm lại đi.”
Học trò sắp khóc nhưng vẫn gật đầu. Đúng lúc này, trợ lý Thư Cẩn đi tới, giọng bất lực: “Chị Vi Nguyệt, ông chủ Tống kia lại đến nữa. Ông ta nói thấy xe chị đậu ở ngoài, nhất quyết đòi gặp.”
Đám nhân viên trong xưởng hóng hớt thò đầu ra: “Người ta bám dai bảy ngày liên tiếp rồi, cũng có kiên trì ghê.”
“Đuổi người đẹp thì phải bền bỉ. Chẳng phải có câu, nàng chạy chàng đuổi, cánh có mọc cũng khó thoát sao?”
Dung Vi Nguyệt cười mắt cong cong: “Tôi thấy tối nay tăng ca, mấy người cũng đừng hòng mọc cánh mà bay.”
Mọi người lập tức cụp đầu làm việc.
Ông chủ Tống kia quả nhiên đuổi thẳng đến tận cửa xưởng sau. Dung Vi Nguyệt đành bước ra, tháo khẩu trang, lộ gương mặt trong trẻo mềm mại.
Đôi mắt hổ phách, mày liễu cong, mái tóc dài màu trà đen tùy ý kẹp bằng chiếc càng cua, cổ thon, mi cong, sống mũi cao với chóp mũi ửng hồng tựa điểm chu sa. Thanh thuần xen quyến rũ, như một chú mèo Ba Tư quý tộc.
Da cô trắng đến mức như ngọc mỡ dê phủ tuyết xuân, dưới ánh đèn lại thêm bóng sáng long lanh. Lúc này, hàng mày thanh mảnh hơi chau lại, mang theo chút khó chịu khi bị quấy rầy.
Người đàn ông vừa thấy liền ngẩn ngơ: “Dung tiểu thư, buổi chiều tốt lành. Tôi biết mà, cô chắc chắn ở đây.”
Ông ta vội vàng đưa hoa ra, Dung Vi Nguyệt vẫn đút tay túi áo: “Tay tôi bẩn, không nhận hoa của ngài đâu.”
“Không sao, cái này tặng riêng cô. Dung tiểu thư, tối nay tôi mời cô ăn cơm nhé?”
“Xin lỗi, tôi bận.”
“Vậy mai thì sao? Hôm nào tôi cũng rảnh.”
Cô ngẩng mắt dịu dàng nhìn sang: “Tống tiên sinh, hợp tác làm ăn tôi rất hoan nghênh, nhưng những việc khác thì xin thứ lỗi, tôi không thể nhận lời. Đừng phí thời gian nữa.”
“Theo đuổi cô sao gọi là phí thời gian, trong lòng tôi cô mới là quan trọng nhất!”
Dung Vi Nguyệt hơi khó hiểu: “Tống tiên sinh, chẳng lẽ anh không có công việc sao? Ban ngày ban mặt mà không làm việc?”
“…”
“Người không có chí hướng sự nghiệp thì đáng sợ lắm, anh nên tự suy ngẫm đi.”
“…”
Cú từ chối sạch sẽ, dứt khoát. Người đàn ông trung niên lần thứ ba ủ rũ rời đi.
Trong xưởng, đám nhân viên lắc đầu cảm thán: “Tiểu Vi Nguyệt nhà chúng ta đúng là mắt cao quá trời.”