1. Phó Lận Tranh, thiếu gia hào môn ở Kinh thị, cao mét chín, dáng chuẩn, eo thon, hình xăm sóng triều, một tay đua F1 lừng danh thế giới, vừa ngông nghênh vừa ngang tàng, đi tới đâu cũng trở thành tâ …
1.
Phó Lận Tranh, thiếu gia hào môn ở Kinh thị, cao mét chín, dáng chuẩn, eo thon, hình xăm sóng triều, một tay đua F1 lừng danh thế giới, vừa ngông nghênh vừa ngang tàng, đi tới đâu cũng trở thành tâm điểm.
Dung Vi Nguyệt, tiểu thư dòng dõi thư hương Kinh thị, hiện quản lý một xưởng chế tác khảm hoa thượng hạng, thân hình uyển chuyển trong chiếc sườn xám xanh thiên thanh, khí chất thanh lãnh dịu dàng, nổi tiếng khó gần.
Hai người, một trời một vực.
Không ai nghĩ bọn họ có thể dính dáng đến nhau.
Thế nhưng định mệnh cho họ gặp lại nơi văn phòng. Vị giáo sư cười đùa khi giới thiệu: “Nguyệt Nguyệt từ nhỏ đã ngoan ngoãn hiền lành, cậu đừng có trêu chọc cô ấy đấy nhé.”
Dung Vi Nguyệt chỉ khẽ động ánh mắt. Đối diện, người đàn ông ngông cuồng ngẩng đầu nhìn qua, lười biếng bật cười: “Thế à.”
Rời khỏi chỗ đông người, Dung Vi Nguyệt muốn đi, người đàn ông dí tắt điếu thuốc đỏ rực, thuận tay ép cô vào vách tường. Giọng cười khàn khàn lướt qua tai: “Dung tiểu thư quả thật rất ngoan hiền. Nhưng năm đó ngồi trên đùi tôi mà vặn vẹo thành ra dáng vẻ ấy, cũng ngoan lắm nhỉ?”
“...”
Ký ức lập tức ùa về mùa hè sau lễ tốt nghiệp cấp ba.
Tiếng ve râm ran, rèm cửa khép chặt, cô mồ hôi ướt đẫm, tựa vào vai anh. Nam sinh ngả ngớn cắn vành tai, cười xấu xa: “Đỡ chưa? Vậy làm thêm lần nữa nhé?”
2.
Thời đi học, Dung Vi Nguyệt chỉ một lòng chuyên tâm đọc sách, tránh xa đám công tử bột như Phó Lận Tranh. Ai dè anh cứ bám riết không buông.
Cô mắng anh là đồ hỗn đản.
Anh nhếch môi: “Thế để xem em có ngã vào tay tên hỗn đản này không?”
Anh vừa bá đạo đòi hôn, vừa dịu dàng dỗ cô uống thuốc. Anh chở cô rong ruổi đường phố, đưa cô lêи đỉиɦ núi ngắm đầy trời sao.
Mối tình sét đánh, nhưng chỉ là đoá hoa phù dung mau nở chóng tàn.
Cô dứt khoát chia tay, quay lưng bỏ đi.
Nhiều năm sau, buổi tiệc họp lớp, ai nấy đều thầm bàn tán không biết họ có nối lại tiền duyên. Nhưng vị công tử hào môn kia vẫn kiêu ngạo đứng ở đỉnh cao, thỉnh thoảng liếc nhìn cô cũng chỉ dửng dưng, phẳng lặng như không.
Mọi người đều chắc nịch: Phó Lận Tranh kiêu hãnh thế kia, sao có thể quay đầu?
Chẳng ai biết, đêm đó anh say khướt, trong bãi đỗ xe, Dung Vi Nguyệt bị ép sát vào chiếc Pagani bạc đen. Đôi mắt anh đỏ ngầu, giọng khàn lạc đi: “Dung Vi Nguyệt, ở trước mặt em, lão tử chẳng khác gì một con chó. Em còn muốn chơi đùa anh bao nhiêu lần nữa?”
Phó Lận Tranh không có điểm yếu.
Nếu có, thì duy nhất chính là người con gái tên Dung Vi Nguyệt.
Tình yêu không thể giấu, chỉ cần một cái nhìn của cô, ngọn lửa bị dồn nén trong lòng anh liền bùng cháy dữ dội, âm thầm mà mãnh liệt.
3.
Trung thu năm ấy, Dung Vi Nguyệt còn đang tăng ca trong xưởng. Anh vừa thi đấu xong ở nước ngoài, lập tức chạy xuyên đêm trở về.
Cô ngơ ngác hỏi: “Trung thu ở nước ngoài cũng nhìn thấy trăng cơ mà?”
Phó Lận Tranh cười, vòng tay ôm lấy cô, hôn xuống: “Nhưng đây mới là trăng của anh.”
Couple:
Anh chàng đẹp trai lạnh lùng, ngông cuồng, bướng bỉnh × Mỹ nhân cổ điển dịu dàng nhưng quật cường.