Ngoài cửa sổ, trời mưa rất lớn.
Tiếng sấm rền vang chói tai, tia sét xé toạc màn đêm, thoáng chốc soi sáng cả căn phòng tối mịt.
Cậu bé cuộn tròn trong tủ quần áo, không ngừng run rẩy, lặng lẽ nhìn qua khe hở, lờ mờ thấy người đàn ông vung con dao sắc lẹm, hung hãn đâm thẳng vào cổ họng mẹ mình.
Cậu bé sợ hãi đến ngừng thở, nước mắt giàn giụa, bàn tay nhỏ bé ghì chặt lấy miệng, tiếng sấm ầm ì át đi tiếng nức nở khe khẽ của cậu bé.
Cha cậu bé điên cuồng phản kháng, cố gắng bảo vệ người vợ trong vòng tay, còn người đàn ông kia thì cười lên một tràng điên dại và ghê rợn, rồi lại vung tay, liên tiếp đâm dao vào người cha cậu bé.
Máu bắn tung tóe, người cha cuối cùng cũng không thể gắng gượng, gục ngã xuống đất, chết không nhắm mắt.
Cậu bé sợ hãi đến mức ngất lịm đi.
Lúc này, Dư Tịch Thời chợt bừng tỉnh, anh chống hai tay xuống giường ngồi dậy, hổn hển thở dốc, ánh nắng chói chang từ ngoài cửa sổ chiếu thẳng vào đôi mắt còn ngấn lệ của anh, bờ môi khẽ run, anh đưa tay ôm lấy ngực.
Đã mười năm trôi qua, nhưng cơn ác mộng này vẫn như một loài dây leo độc, bám rễ sâu trong tâm trí anh, những chiếc gai của nó không ngừng giày vò trái tim anh đau nhói.
Dư Tịch Thời thức dậy, mặc quần áo, hâm nóng sandwich và sữa. Tuy ăn chậm rãi nhưng anh cũng không lãng phí thời gian, chỉ mất mười lăm phút để giải quyết xong bữa sáng.
Anh vơ vội hai bộ quần áo thay vào ba lô rồi bắt taxi đến Cục Công an thành phố Kinh Đô.
Dư Tịch Thời ban đầu được phân công thực tập tại Đội Cảnh sát hình sự thuộc Chi cục Thuận Minh, thành phố Kinh Đô, nhưng do có thành tích xuất sắc trong một vụ án lớn tháng trước, anh đã được điều chuyển thẳng đến Tổ Điều tra Vụ án Đặc biệt.
Mặc dù văn phòng của Tổ Điều tra Vụ án Đặc biệt được đặt tại Cục Công an thành phố Kinh Đô, nhưng tổ này lại hoạt động độc lập, chịu sự quản lý trực tiếp từ cấp trên, phụ trách các vụ án trọng điểm, nghiêm trọng trên khắp cả nước. Kể từ khi thành lập, tỷ lệ phá án của tổ luôn ở mức rất cao.
Còn trẻ tuổi mà đã được điều về tổ đặc nhiệm, quả thực đây là một vinh dự lớn. Dư Tịch Thời sau khi nhận được thông báo điều chuyển cũng đã sững sờ một lúc lâu.
Sau khi đến Cục Công an, một cảnh sát trẻ tuổi nhiệt tình dẫn Dư Tịch Thời lên lầu, chỉ về phía cuối hành lang rồi nói: “Đi hết đường rẽ phải là văn phòng của Tổ Điều tra Vụ án Đặc biệt.”