Minji siết chặt tay, giọng đầy bướng bỉnh, hai mắt cậu đã dần long lanh ánh nước:
“Ba đuổi con? Con mà đậu thực tập sinh, con sẽ tự dọn ra ngoài, lúc đó ba khỏi phải lo!”
Mẹ của cậu thấy tình hình trở nên căng thẳng. Mẹ cậu đứng giữa hai người, mắt đỏ hoe nhưng không biết làm sao để ngăn lại. Bà biết rõ tính chồng và con trai, cả hai đều cứng đầu, không ai chịu nhường ai.
Không khí trong nhà trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết… Thế nên bà mới phải đành lên tiếng:
"Minji, con quá bồng bột! Chỉ vì một lời mời thử giọng mà con muốn từ bỏ tất cả sao?"
Minji siết chặt tay, mắt đỏ hoe. Cậu không thể chịu đựng thêm nữa, chỉ có thể gào hết lên:
"Ba mẹ có biết vì sao con không muốn đi học không? Có biết vì sao con trốn trong phòng không?”
Ba của Minji cũng nổi cơn thịnh nộ, ông hét lên, giọng đầy uy quyền.
“Vậy rốt cuộc mày bị CÁI CHÓ GÌ… MÀ KHÔNG CHỊU ĐI HỌC HẢ?”
“CON CHÍNH LÀ BỊ HAEJUN XÂM HẠI TRONG BUỔI CẮM TRẠI VỪA RỒI ĐÓ! VỪA LÒNG BA MẸ CHƯA!!!”
Minji nhìn ba mình đầy uất ức. Nước mắt cậu bắt đầu tuôn rơi trên gò má. Nỗi xấu hổ này, cậu chưa bao giờ muốn nói với bất kỳ ai cả. Từ trước đến giờ, ba cậu là người trọng danh dự và thể diện. Ông hầu như ít khi quan tâm đến cảm xúc của cậu. Vậy nên sự uất ức lần này chỉ là giọt nước tràn ly cho những sự việc đã từng xảy ra trong quá khứ mà thôi.
Ngay sau lời thú nhận của Minji, cả căn phòng chìm vào im lặng. Ba mẹ Minji sững sờ, đôi mắt mẹ cậu tràn ngập nước mắt, còn ba cậu thì cứng đờ.
"Minji... con nói gì vậy...?"
"Hôm đó, trong chuyến cắm trại...Chansin, Yohan, Yuchan đã đánh con rồi chúng ép con phải phục vụ… Haejun. Con không đồng ý thì bị chúng đe dọa sẽ dùng dao rọc giấy rạch mặt con. Con không thể đi học nữa. Con không thể chịu nổi khi đến trường và phải đối mặt với tụi nó nữa..."
Nói rồi, Minji chỉ biết cúi mặt mà yên lặng rơi lệ. Mẹ Minji òa khóc nức nở, còn ba cậu thì nắm chặt tay, cả người run rẩy. Không ai nói thêm được gì, chỉ có nước mắt rơi. Mọi người cũng chẳng dám nói gì.
Sau một lúc lâu, ba cậu quay người. Ông không dám nhìn thẳng vào con trai mình nữa. Chẳng ai nhìn thấy, chỉ có mình ông là cảm nhận được chóp mũi đang dần nóng lên, đôi mắt thì dần cay cay. Ông lên tiếng, giọng trầm thấp và đầy đau đớn:
"Được rồi... Nếu không muốn đi học nữa, thì đừng học… Ba mẹ… sẽ đến trường rút học bạ cho con."
Minji gật đầu, nước mắt rơi lã chã. Cậu chưa bao giờ cảm thấy nhẹ nhõm như lúc này.
...